Giới thiệu tác phẩm: Là một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, nhân vật nữ là người con gái dịu dàng hiền lành, nhân vật nam chính cũng là người dịu dàng hiền lành (chỉ duy nhất với một người, nhưng cũng không coi là người xấu)
Đôi lời của tác giả: Hiện tại Choco đã hoàn toàn định hình được câu chuyện, từ đầu cho đến kết, nhưng Choco vẫn chưa viết ra word nên không ước lượng được chính xác rằng đây là Truyện Vừa hay là Truyện Dài :3. Nếu như chẳng may lỡ như nhầm box mong admin thông cảm và chuyển về đúng box :3. Xin cảm ơn.
Mong ước của tác giả: Không biết câu chuyện có hợp ý mọi người không, nhưng mong các bạn có thể động viên cho Choco nhé :3. *Cúi đầu* cảm ơn các bạn doc truyen
Đôi lời của tác giả: Hiện tại Choco đã hoàn toàn định hình được câu chuyện, từ đầu cho đến kết, nhưng Choco vẫn chưa viết ra word nên không ước lượng được chính xác rằng đây là Truyện Vừa hay là Truyện Dài :3. Nếu như chẳng may lỡ như nhầm box mong admin thông cảm và chuyển về đúng box :3. Xin cảm ơn.
Mong ước của tác giả: Không biết câu chuyện có hợp ý mọi người không, nhưng mong các bạn có thể động viên cho Choco nhé :3. *Cúi đầu* cảm ơn các bạn doc truyen
Chương 1: Tai nạn
Trần Minh Đức lết cơ thể nặng nhọc vào trong nhà, mệt mỏi ném bản thân lên trên giường. Trong lòng tràn đầy bất mãn, những câu trách móc, mắng nhếch đều quay xung quanh đầu khiến anh nhíu chặt đôi mày.
Lê Diệu Anh, vợ Minh Đức, từ trong bếp nghe được tiếng cửa mở, liền biết rằng chồng cô đã về, cô khẽ nghiêng người về phía cửa. Dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng dường như đã thành một thói quen không thể bỏ.
Cô nhanh tay rửa sạch bát đĩa trong trong bồn rửa, lấy khăn treo bên góc tường lau khô nước trên tay rồi mới tháo tạp dề treo về vị trí cố định.
Diệu Anh đi vào trong phòng ngủ, tiến về phía anh đang nằm nhăn mặt nhăn mày ở trên giường. Cô khẽ cười nhẹ, từ từ cởi bộ âu phục ở trên người anh, đem chúng treo lên trên mắc áo. Lấy bộ quần áo ngủ đã chuẩn bị đem đặt ở đầu giường, xong mới từ từ xoa bóp đầu cho anh.
Suốt quá trình ấy Diệu Anh không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ làm mọi thứ.
Sau một thời gian, Minh Đức cảm thấy đầu óc thư thái mới bắt đầu mở miệng nói chuyện:
- Hôm nay, giám đốc đã ném cả văn kiện kế hoạch mà phòng anh bỏ cả tuần để làm, tuy không thể nói là quá xuất sắc, nhưng anh dám chắc chắn nó có hiệu quả, và không có sai sót. Vậy mà ông ta ném công sức của anh đi, hơn nữa còn nói như thể là đống rác rưởi. Còn nói bọn anh là lũ vô dụng, phí hoài tiền của công ty khi nuôi dưỡng loại người như bọn anh.
Diệu Anh cúi người xuống hôn nhẹ lên trán anh:
- Làm sao anh có thể là đồ vô dụng được, anh là người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời của em, là người đàn ông đáng tin cậy của phòng kế hoạch. Là người chồng mà em yêu nhất.
Minh Đức khó chịu trong lòng cũng bớt được một phần, nằm sấp người xuống giường. Diệu Anh hiểu ý, chỉnh lại tư thế tiếp tục massage cho anh. Cả hai đều im lặng không nói chuyện, nhưng lại rất hòa hợp với nhau.
Khi bờ vai cứng đờ của anh được cô xoa bóp hoàn toàn thư giãn, mọi mệt mỏi đều trôi đi hết, Minh Đức mới miễn cưỡng ngồi dậy, khẽ giọng nói cảm ơn cô, cầm bộ quần áo cô đặt ở trên đầu giường vào phòng tắm.
Diệu Anh nhìn bóng dáng anh khuất sau cánh cửa phòng tắm mới đứng dậy, đi vào trong bếp dọn đồ ăn.
Từng món một đều được cô sắp xếp gọn gàng ở lên trên bàn, giống như đã được tính toán từ trước, khi Diệu Anh đặt chiếc đĩa cuối cùng xuống bàn thì anh cũng xuất hiện, ngồi xuống đối diện với cô.
Minh Đức vừa gắp miếng thịt vào bát vừa hỏi:
- Mấy giờ thì Tuấn mới về?
Diệu Anh đem thức ăn nuốt xuống cổ họng mới trả lời:
- Cô giáo của con nói khoảng 5 giờ chiều thì học sinh lên xe trở về, khoảng 2 tiếng sau, tầm 7 giờ thì con nó sẽ về đến trường.
- Ừ, khoảng 6 rưỡi em ra trường đón con đi.
- Vâng.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi cứ như thế liền kết thúc.
Diệu Anh lặng lẽ tiếp tục cúi đầu ăn, thỉnh thoảng lại gắp một ít thức ăn cho Minh Đức. Anh cũng như bình thường, đem thức ăn cô gắp cho vào miệng nhai, rồi nuốt chúng vào bụng.
Minh Đức ăn no, cầm lấy giấy ăn cô đưa, lau sạch miệng rồi mới đứng dậy đi vào trong phòng làm việc.
Diệu Anh đang nhai thức ăn liền ngừng lại, nhìn tấm lưng của anh cho đến khi không còn thấy nữa mới tiếp tục ăn. Hai người cũng đã kết hôn được 10 năm, cũng đã có được đứa con trai 9 tuổi, tuy rằng hai vợ chồng sống rất ăn ý, nhưng căn bản vẫn chỉ là cô yêu đơn phương, anh với cô thì chỉ có chữ ‘nghĩa’.
Cô nhớ 10 năm trước, ngày đầu tiên cô gặp anh ở trong nhà hàng, gia đình hai bên sắp xếp cho người xem mắt. Cô cũng không biết tại sao ở tuổi 24 cô lại phải đi xem mắt, nghe nói, gia đình bên kia là bạn cũ của bố cô, khi hai người tình cờ gặp nhau liền đề cập đến con cái, cũng vô cùng tự nhiên đề xuất đến chuyện xem mắt.
Kỳ thật, trong lòng cô cũng không hiểu sao lại nghe lời bố mà ngoan ngoãn đi xem mắt, càng không hiểu tại sao, người đàn ấy ông cô vừa gặp đã yêu, tuy suốt bữa ăn anh ta không mở miệng nói chuyện với cô, nhưng sau đó lại nói với người lớn chuyện cử hành hôn lễ.
Mang đầy nghi hoặc nhưng cô vẫn đồng ý, đâu có ai mà từ chối kết hôn với người mà mình yêu.
Diệu Anh biết anh không yêu cô, nhưng trong suốt thời gian qua anh chưa từng làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với cô, đối với cô, như vậy là đủ rồi. Trên tất cả, anh còn cho cô đứa con trai ngoan ngoãn lại giỏi giang, đứa nhỏ khiến người gặp người yêu, luôn làm cho cô tự hào.
Nghĩ đến con trai lại khiến cho cô nở nụ cười ngọt ngào.
Reng... reng... reng........
- Alô!
- Xin chào, đầu dây có phải là cô Lê Diệu Anh, mẹ cháu Trần Anh Tuấn?
- Vâng, là tôi, xin hỏi ai thế? – Tim Diệu Anh vội nhảy lên vài nhịp, ai? Ai lại gọi cho cô vào giờ này, có liên quan gì đến bé Tuấn của cô?
- Tôi là hiệu trưởng của trường, thành thật xin lỗi cô, hiện cháu Tuấn cùng giáo viên chủ nhiệm và tôi đang ở bệnh viện XXX, có thể phiền cô đi đến đây được không, mang theo cả giấy tờ cần thiết.
- Bệnh viện? Sao bé Tuấn lại đang ở viện? – Diệu Anh sợ hãi, lắp bắp từng chữ, cơ thể bắt đầu run rẩy.
- Cháu Tuấn không cẩn thận sảy chân ngã xuống từ trên núi, cần phải làm phẫu thuật, mong gia đình nhanh chóng đem giấy tờ đến bệnh viện.
Diệu Anh lập tức đánh rơi điện thoại. Làm sao lại có thể như vậy? Tại có chuyện như thế có thể xảy ra? Tại sao cô ta lại nói một chuyện đáng sợ như thế một cách nhẹ nhàng đến vậy?
Diệu Anh hoàn toàn mất thăng bằng, cả người cứ thế ngã ngồi xuống mặt đất, kéo theo cả chiếc ghế đổ sập xuống, tạo âm thanh không lớn nhưng vang vọng khắp căn nhà. Nước mắt liên tục chảy xuống, tầm nhìn mờ mịt khiến khung cảnh xung quanh như chìm vào trong màn sương.
Minh Đức nghe tiếng động phát ra, khó chịu đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi thẳng vào phòng bếp. Anh nhìn thấy cô đang khuôn mặt lã chã đầy nước mắt, yếu ớt mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ chạm vào cũng sẽ vỡ tan.
Anh ngạc nhiên, không biết xảy ra chuyện gì, đem cô tiến vào trong lòng, nhẹ nhàng hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Con... con nó ngã... ngã từ trên núi... giờ... giờ... phải phẫu... phẫu thuật... – Diệu Anh vừa nức nở vừa cố gắng nói cho hết câu.
Minh Đức cứng người lại, đem cô bế lên trên ghế:
- Để anh đi lấy giấy tờ.
Diệu Anh nhìn anh bình tĩnh đi vào trong phòng, tiếng nức nở cũng ngừng, cô không thể tin được, người nằm trong viện hiện tại là con trai của anh.
Từng cơn đau cào xé tâm can, Diệu Anh đau đớn tựa tay vào bàn đứng dậy, cũng đi vào trong phòng.
Bệnh viện.
Minh Đức đi theo y tá làm thủ tục và trả chi phí phẫu thuật.
Trong khi đó Diệu Anh đứng ngồi không yên, cứ lẳng lặng đứng trước cửa phòng phẫu thuật, mắt không ngừng nhìn chằm chằm vào bên trong, chỉ mong có thể xuyên qua cánh cửa, nhìn thấy được bên trong bác sĩ đang làm gì con trai của cô.
Minh Đức quay lại nhìn thấy cô đang đứng trước cửa phòng phẫu thuật, cũng không tiện ngồi xuống, đi đến đứng cạnh cô, đem cô ôm vào trong lòng.
Ngoài suy nghĩ của anh, Diệu Anh gạt anh ra, vùng vẫy khỏi ấm áp của anh, tiếp tục một mình chống đỡ.
Minh Đức không ngờ cô lại phản ứng như thế, bối rối thu tay về, đứng ở bên cạnh cô.
Gần một tiếng sau, vẫn thấy bên trong không có động tĩnh gì, Minh Đức quay người đi mua hai chai nước. Anh đưa một chai đến trước mặt cô.
Diệu Anh mắt cũng không liếc qua một cái, hoàn toàn đem anh biến thành không khí. Minh Đức tuy không dễ chịu, nhưng nghĩ là cô đang căng thẳng nên cũng không nói gì, ngồi xuống ghế, đặt một chai nước sang bên cạnh, ngửa cổ uống chai còn lại.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Diệu Anh cảm thấy từng giây trôi qua nặng nề như cả một giờ. Cô chỉ cảm thấy đã rất lâu, rất lâu rồi, vị bác sĩ vào trong đấy vẫn còn chưa chịu bước ra, chưa chịu đem con trả lại cho cô.
Mãi đến khi Diệu Anh cảm thấy không thể chịu đựng được, thì cánh cửa kia mới chịu mở ra, vị bác sĩ mặc áo choàng trắng, trên miệng vẫn còn đeo khẩu trang, trong mắt đều là nặng nề đi đến gần phía cô. Minh Đức thấy vậy, cũng nhanh chóng tiến đến phía hai người.
Diệu Anh lập tức giữ chặt lấy bác sĩ:
- Con tôi... con tôi sao rồi, thưa bác sĩ? – Giọng cô có chút run rẩy.
Bác sĩ nhìn cô, khẽ thở dài:
- Đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tôi rất tiếc, có lẽ cháu bé sẽ không thể tiếp tục đi lại.
Uỳnh! Như một tiếng sét đánh ngang tai, Diệu Anh ngã vào trong lòng Minh Đức, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Minh Đức đau lòng, ôm lấy cô, nhìn bác sĩ, hỏi:
- Không có chút hy vọng nào sao?
- Không hẳn là không có, nhưng khả năng có thể đi lại chỉ có khoảng 10%, chúng tôi không dám chắc, hơn nữa, thường thường một đứa trẻ sẽ không chịu được nhưng vật lý trị liệu để có thể đi được trở lại.
Minh Đức nhìn bác sĩ hồi lâu, mới khẽ giọng nói:
- Cảm ơn bác sĩ!
Diệu Anh nghe anh nói cảm ơn, liền đẩy anh ra, dùng hết sức lực để hét lên:
- Anh cảm ơn cái gì? Cảm ơn ông ta đã làm con trai chúng ta không thể đi lại hay sao? Ai cho phép anh cảm ơn ông ta. Anh... – Diệu Anh ngồi xụp xuống đấy, vùi mặt vào trong lòng bàn tay khóc lớn.
Minh Đức vội vàng lên tiếng giải thích:
- Bác sĩ thông cảm, vợ tôi đang bị kích động.
- Tôi hiểu, con trai hai người sẽ được chuyển sang phòng hồi sức, sau đó sẽ được sắp xếp vào phòng bệnh, hiện tại cả hai có thể đi theo cháu vào phòng hồi sức. Nhớ là chỉ cho cháu ăn thức ăn nhẹ lót dạ, ngày hôm sau mới có thể ăn cơm.
- Tôi hiểu. Cảm ơn bác sĩ.
Nghe được lời bác sĩ nói, Diệu Anh luống cuống đứng dậy, đi vào trong phòng cấp cứu, thấy vài người đang đẩy con trai của cô đi ra ngoài. Diệu Anh vội vã đi theo, nước mắt vẫn chưa ngừng rơi.
Chương 2: Gặp lại người xưa
Từ khi bé Tuấn bị tai nạn đã qua được hai tháng, Diệu Anh từ bỏ công việc y tá ở phòng khám tư nhân, đem toàn bộ quyền quản lý hiệu sách lại cho nhân viên. Cô muốn chuyên tâm chăm sóc cho con.
Diệu Anh tốt nghiệp trường đại học Y, nhưng lại không có nhiều yêu thích trong công việc này, cho nên sau khi kết hôn cô liền ở nhà làm bà nội trợ.
Cô cũng không thiếu thốn tiền bạc đến mức phải đi làm thêm công việc y tá, công này cũng có nguyên nhân riêng của nó.
Phòng khám tư nhân kia do bạn cô làm chủ, là bác sĩ khoa ngoại nổi tiếng. Vì vậy công việc cũng khá nhiều, đôi khi thiếu người phụ giúp, ban đầu cô ấy chỉ đơn giản nhờ Diệu Anh phụ giúp đôi lần, sau đó vì thường xuyên phải nhờ đến cô, nên cô thành “y tá bán thời gian” theo lời của cô bạn. Nói bán thời gian chứ thật ra là bao giờ gọi thì đến.
Sau khi kết hôn đợc hai năm, bé Tuấn cũng được một tuổi, thì bố mẹ cô qua đời do tai nạn máy bay. Tất cả tài sản mà hai người tích cóp cả cuộc đời được chuyển lại cho cô. Cô dùng nó để mở hiệu sách cô mong ước từ lâu.
Đã 8 năm rồi, cha mẹ trên trời tại sao không phù hộ cho cháu ngoại của hai người, để nó còn nhỏ tuổi đã phải ngồi xe lăn.
Diệu Anh nghĩ đến đây, liền lấy tay bịt miệng lại, cố không để tiếng khóc thoát ra ngoài.
- Mẹ! Mẹ ơi! – Bé Tuấn cao giọng gọi cô.
Diệu Anh nhanh chóng gạt đi nước mắt, đi vào phòng của bé.
Diệu Anh dịu dàng hỏi:
- Sao vậy con?
- Con làm rơi quyển truyện.
Diệu Anh nhìn quyển truyện ở trên nền đất, nhặt lấy đưa lại cho bé Tuấn. Cô ngồi lên cạnh giường nhìn bé, nói:
- Muộn rồi, ngủ đi con! – Khẽ hôn nhẹ lên trán bé, Diệu Anh vươn người ra tắt đèn.
- Đừng, mẹ! – Cô thu tay lại nhìn về phía bé.
- Mẹ đừng tắt có được không? Cứ bật như thế có được không? – Bé Tuấn nhìn cô nài nỉ.
Diệu Anh đau lòng vuốt tóc con:
- Tất nhiên là được, con yêu của mẹ ngủ ngon! – Cô lại hôn lên trán bé.
Bé Tuấn lập tức giữ chặt tay cô lại, không để cho cô rời đi. Diệu Anh nhìn con, mỉm cười:
- Sao vậy?
- Mẹ chờ con ngủ rồi đi được không?
- Ừ, ngủ đi con. Mẹ sẽ ngồi ở đây.
Bé Tuấn nắm lấy tay cô, mới yên tâm nhắm mắt lại. Chưa được một phút, bé lại mở mắt ra, nhìn cô yếu ớt hỏi:
- Con có phải không đi được nữa không?
Diệu Anh nghe con hỏi, nước mắt gần tràn cũng buộc phải chảy ngược trở lại:
- Không phải đâu, con là một cậu bé tốt, làm sao ông trời lại không cho con có thể đi được.
- Có thật không mẹ?
- Thật.
- Vậy khi nào con sẽ đi được.
Diệu Anh mím môi nhìn bé, một lúc sau mới trả lời:
- Rất nhanh, sẽ rất nhanh.
Bé Tuấn vui vẻ nghe câu trả lời của mẹ, nhắm mắt lại từ từ thiếp đi.
Diệu Anh nhìn khuôn mặt ngây thơ của con, nhớ lại đôi mắt long lanh mang đầy hy vọng nhìn thẳng vào cô, hỏi cô có thật không. Đau, đau đến không dám thở. Có thật không? Bản thân cô cũng không biết được câu trả lời. Cô cũng hy vọng là thật.
Diệu Anh mang tâm trạng nặng nề trở về phòng, hình ảnh nhỏ nhắn chìm vào trong bóng đêm lạnh lẽo.
Cô liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã hơn 11 giờ, tại sao anh vẫn chưa về?
Không bật đèn lên, Diệu Anh dựa vào chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ tìm chiếc điện thoại di động. Bấm dãy số quen thuộc, cô đem điện thoại áp lên tai, nghe từng tiếng chuông vang lên.
Tiếng chuông ngừng lại, đem yên tĩnh trả lại cho căn phòng.
Diệu Anh trong lòng cô đơn, vẫn kiên trì tiếp tục bấm gọi lại, lặng lẽ nghe từng hồi chuông vang bên tai.
Minh Đức liếc qua màn hình điện thoại, không tiếng động tắt chuông điện thoại, nhìn vào nó một lúc, cho đến khi màn hình chấm dứt việc nhấp nhấy mới bấm tắt nguồn, nhanh tay đem điện thoại cho vào trong túi quần.
Cô gái kiều diễm ngồi cạnh anh, thấy vậy, liền hỏi:
- Sao vậy anh?
Minh Đức giật mình rút tay ra khỏi túi quần, nhìn cô cười dịu dàng trả lời:
- Không, không có chuyện gì.
Thấy cô nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, miệng nhỏ khẽ nhếch lên đầy gian xảo, Minh Đức liền đổi đề tài:
- Sao em lại trở về? – Anh không ngờ lại gặp cô trong buổi họp mặt này.
- Em không thể trở về hay sao? – Cô bĩu môi bất mãn như đứa nhỏ chịu thiệt thòi.
Minh Đức nhìn bộ dáng hiện tại của cô thì khẽ cười:
- Làm sao có thể, anh rất vui vì em đã trở về.
Nghe vậy, cô nở nụ cười ngọt ngào, nhìn anh đầy tình ý.
Trần Ngọc Uyên, cô gái xinh đẹp, quyến rũ, kém anh 2 tuổi, là người phụ nữ anh yêu.
Cả hai từng hứa hẹn, đợi cô tốt nghiệp, anh sẽ cầu hôn cô. Một lời cầu hôn khiến cô không thể quên.
Vào ngày ước hẹn, anh ngồi trong nhà hàng cầm trong tay chiếc nhẫn cầu hôn, chiếc nhẫn anh tự mình thiết kế, đặt làm. Mặt trong của nhẫn còn khắc tên anh và cô quấn lấy nhau.
Minh Đức đã đến sớm hơn 1 giờ, chờ cho đến giờ hẹn cô vẫn chưa xuất hiện. Con gái luôn trễ hẹn, anh cười thầm. Thêm nửa tiếng, lại nửa tiếng, rồi nửa tiếng nữa. Từng tiếng tích tắc của đồng hồ rơi trọn vào tai anh. Từ chờ mong, hồi hộp dần dàn chuyển thành lo lắng, sợ hãi.
Minh Đức hết kiên nhẫn, thanh toán rồi ra khỏi nhà hàng, chạy như một thằng điên đến căn hộ của cô.
Tay không ngừng bấm chuông cửa, dồn dập như nhịp tim của anh.
Hàng xóm nghe tiếng ồn ào, đi ra xem, thấy anh thì lại gần hỏi thăm.
Qua họ, anh biết được bố cô bị tai nạn, cô đã lên máy bay bay sang Úc, có lẽ máy bay giờ đã cất cánh.
Minh Đức thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt hộp nhẫn trong tay trở về nhà.
Một tháng sau, anh nhận được email của cô, nói rằng không cần chờ cô, cô quyết định ở lại Úc chăm sóc mẹ.
Đúng thời gian đó, bố anh đề cập đến chuyện xem mắt, anh không nói hai lời lập tức đồng ý.
Với anh, không phải cô thì ai cũng được, ví dụ như cô gái nhỏ trước mặt. Khi gặp mặt trở về, bố mẹ anh ánh mắt sáng ngời đầy dấu hổi. Anh nhìn có chút buồn cười, gật đầu, nhờ hai người hỏi ý gia đình đối phương.
Không ngờ, hôn lễ được tổ chức nhanh chóng.
Cô gái ngây thơ ngày ấy đã thành một người mẹ hiền dịu, một người vợ đảm đang.
- Anh Đức, anh Đức? – Ngọc Uyên vừa cầm tay anh lắc lắc, vừa cười chào những người đang đứng lên ra về.
- Có chuyện gì hả em?
- Anh tối nay đưa em về nhé? – Đôi mắt to tròn nhìn anh đầy chờ mong, chiếc miệng nhỏ chu lên nũng nịu.
- Được.
Ngọc Uyên cười hì hì, khoác tay anh, cũng đứng dậy chào từ biệt mọi người.
Ngồi trong xe Minh Đức, cô không ngừng nói về thời gian trải qua ở Úc. Minh Đức im lặng lắng nghe, cũng không tiện nói về bản thân, chỉ góp vào câu chuyện cười khiến Ngọc Uyên bật cười vui vẻ.
Đứng trước cửa, anh lưu luyến nhìn Ngọc Uyên, lên tiếng tạm biệt:
- Thôi em vào nhà đi.
Ngọc Uyên không động đậy, nắm chặt lấy tay anh không buông.
- Hay anh vào nhà uống cốc nước đã, đi đường xa cũng mệt rồi.
Minh Đức không từ chối, theo cô vào trong nhà. Ngọc Oanh đem cửa khóa lại, ôm lại tấm lưng rộng của anh.
- Đêm nay anh ở lại với em nhé.
Tay cô di chuyển trên người Minh Đức, anh hoàn toàn mất đi kiểm soát, xoay người tìm kiếm đôi môi của cô.
Hai người đắm mình trong triền miên.
Chương 3: Tia hy vọng
Diệu Anh nghe thông báo điện thoại không liên lạc được, trong lòng vô cùng sốt ruột, vội vội vàng vàng vơ lấy áo khoác mặc lên người, che đi bộ đồ ngủ màu hồng nhạt.
Cô cầm theo ví tiền, chạy nhanh xuống lầu.
Đứng bên đường vẫy vẫy taxi, nhìn từng chiếc một phóng qua trước mặt, trong lòng cô càng vội.
Diệu Anh quyết định quay người đi, chạy nhanh đến cuối phố, từ đằng xa đã nhìn thấy mấy chiếc xe máy dựng ở trên vỉa hè.
Chân bước nhanh về phía trước, một người đàn ông thấy cô đang hướng về phía những chiếc xe, lập tức nắm bắt nhanh, trèo lên xe, nhìn về phía cô mời gội.
Diệu Anh không hề mặc cả, trèo lên xe, tiếp nhận chiếc mũ bảo hiểm từ tay ông, đem địa chỉ công ty chồng cô nói rõ ràng.
Chiếc xe vừa khởi động liền lao xuống lòng đường, phóng nhanh về phía trước. Gió đêm không ngừng đánh tới tấp lên cơ thể mỏng manh. Diệu Anh ôm chặt lấy áo khoác, khẽ run rẩy thân mình.
Đến nơi, cô rút đại tờ tiền trong ví đưa cho bác tài, nói không cần trả lại, cũng không quay đầu lại liền chạy đi.
Bác tài nhét tờ 200.000 đồng vào ví tiền, vui vẻ phóng đi.
Bộp!!!
Không nhìn trước sau, cô không cẩn thận va phải một người đàn ông đi ngược chiều. Người đàn ông chỉ hơi nghiêng người đi vài độ, còn cô bị té ngã ở dưới mặt đất. Người có lỗi là cô, nhưng người nhận lại là người đàn ông kia:
- Thật xin lỗi, cô có sao không?
- Không, không sao. Là lỗi của tôi.
Người đàn ông lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt của cô, hoảng hốt đỡ cô dậy.
- Chị Diệu Anh, sao giờ này chị còn ở đây?
Diệu Anh đầu còn hơi choáng, nhìn anh có chút bối rối, cười khó khăn:
- Chú Hùng đấy à? Anh Đức giờ này vẫn chưa về nên chị hơi lo.
- Anh Đức chưa về ạ? – Hùng giật mình nhìn cô.
- Ừ, chị sợ anh ấy có chuyện gì. – Diệu Anh ngước lên nhìn Hùng với đôi mắt lo lắng.
Hùng nhíu mày, suy nghĩ một lúc, dường như nhớ ra điều gì, lập tức nói với cô:
- Em nhớ không nhầm thì hôm nay là ngày họp mặt mấy đứa hồi học đại học.
- Họp mặt? Hồi đại học? Em không đi sao?
- Dạ không, vợ em đang mang thai, cô ấy lúc nãy cứ lăn lội đòi ăn ô mai, nhưng giờ làm sao kiếm được ô mai, rồi cô ấy lại đòi ăn phở, nên em mới đi xuống mua, không ngờ lại gặp chị ở đây. – Nhớ đến người vợ vừa mang thai của anh, trên mặt đều là hãnh diện, anh định nói thêm về đứa con đầu lòng của mình, thì thấy Diệu Anh mang khuôn mặt cô đơn, cứ nhìn xuống dưới đất. – Anh ấy không nói gì với chị sao?
- Không... – Diệu Anh định nói anh ấy không nói, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, liền sửa lại – Không phải, là do chị dạo này hơi mệt mỏi nên quên mất thôi. Xin lỗi đã làm phiền em.
- Không, không, có phiền gì đâu ạ. Hay để em lái xe đưa chị về.
- Cảm ơn em, tiện thể nhà chị cũng có nhiều loại ô mai lắm, em thích loại nào thì cứ mang về. Đem lời hỏi thăm của anh chị đến vợ em nhé. – Diệu Anh yếu ớt cười.
________________
Ánh sáng chói mắt khiến bé Tuấn mắt chặt mắt lại, dần dần cảm thấy quen thuộc mới mở mắt ra. Bé thấy bản thân bị một màu đen bao phủ, trong lòng sợ hãi, khẽ cất tiếng gọi:
- Mẹ! Mẹ! Mẹ ơi!
Chiếc đầu nhỏ ngó nghiêng khắp nơi tìm bóng dáng người mẹ hiền dịu. Xung quanh yên tĩnh, không có tiếng động, kể cả tiếng bé cũng bị hút vào màn đêm. Bé Tuấn trong lòng hoảng hốt, khóc nấc thành tiếng, vẫn không ngừng gọi mẹ.
Bé chống hai tay xuống nền cố gắng ngồi dậy, lúc bé nhích người về phía sau, cảm thấy cơ thể thật nhẹ, đưa mắt nhìn xuống, đôi chân của bé hòa mình trong màn đêm vô tận. Bé lo lắng đưa một tay sờ sờ phía chân, lòng bàn tay chạm thẳng xuống nền lạnh lẽo.
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Diệu Anh đứng ngoài cửa với Hùng, nghe thấy tiếng hét của con, cô cuống cuồng chạy thẳng vào trong phòng, giầy cũng không tháo ra.
Hùng lịch sự cởi đôi giầy da để lên kệ, cũng nhanh chóng chạy theo sau cô.
Bé Tuấn ngã từ trên giường xuống dưới đất, đau đớn, sợ hãi, bé khóc không ngừng. Diệu Anh vừa vào nhìn thấy cảnh như vậy, đau lòng ôm con vào lòng, cũng khóc theo bé:
- Đừng khóc, đừng khóc con ngoan.
- Mẹ! Mẹ! Chân con, con không thấy chân của con. – Bé ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào trong lồng ngực của mẹ nức nở.
- Đừng sợ, chỉ là giấc mơ thôi. – Diệu Anh nhẹ nhàng xoa đầu bé, cố gắng an ủi đứa nhỏ liên tục run rẩy trong vòng tay.
Một lúc sau, bé khóc mệt liền thiếp đi. Diệu Anh nhìn Hùng đang đứng nhíu mày nhìn cô, cô không rõ là anh đang khóc hay do nước mắt làm nhòe tầm nhìn của cô.
- Em có thể giúp chị bế bé trở lại trên giường không?
- Vâng.
Hùng ôm lấy đứa nhỏ ở trong lòng Diệu Anh, cẩn thận đặt bé lên trên giường, chỉ sợ đánh thức thằng bé.
- Mình ra phòng khách nhé. – Diệu Anh nói khẽ.
Hùng gật đầu, theo Diệu Anh đi ra phòng khách, ngồi xuống ghế sô-pha đối diện với cô, không biết nên phải nói gì cho phải, cuối cùng chỉ im lặng ngồi không lên tiếng.
Diệu Anh quyết định phá vỡ im lặng.
- Để chị vào lấy ô mai cho em, vợ em thích loại nào?
- À vâng ạ, chị lấy loại nào cũng được ạ.
Cô đứng dậy, đi vào trong bếp. Hùng nhìn tấm lưng mỏng manh của cô thì có chút đau lòng, đâu ai muốn gặp phải chuyện như vậy, giờ đến bờ vai cũng chồng cũng không ở bên cạnh để dựa vào...
Không đến 5 phút, Diệu Anh cầm chiếc túi ni lông nhỏ đi ra khỏi bếp. Hùng thấy vậy liền đứng dậy nhận lấy chiếc túi, cúi đầu cảm ơn. Khi anh nhìn những chiếc hộp ô mai khác loại còn nguyên nhãn chưa bóc, có chút ngại ngùng mở miệng:
- Chị... chị không cần cho nhiều vậy đâu, sáng mai em sẽ đi mua mà.
- Không sao, chị cũng nghiện mấy cái này lắm, nhà có rất nhiều, mà chị cũng không biết vợ em thích loại nào. Em đừng ngại, cứ mang về cho vợ đi. Nhưng đừng quên mua phở, đêm ăn ô mai cũng không tốt đâu, để em ấy ngậm 1 2 viên cho đỡ thèm thôi.
- Vâng, vậy chào chị, em về.
- Ừ, về sớm đi không vợ mong. – Cô cười dịu dàng.
- Vâng, chị cũng ngủ sớm đi, muộn rồi, chúc chị ngủ ngon. – Hùng cúi đầu chào cô.
- Đi đường cẩn thận.
Hôm sau.
Hơn bữa chiều Minh Đức mới trở về nhà, khuôn mặt có mang một ít ý cười khó nhìn ra, nhưng Diệu Anh chỉ lướt nhẹ qua cũng nhận thấy. Trong lòng cô không vui, hỏi có chút nặng lời hơn bình thường:
- Giờ anh mới về sao?
Minh Đức tâm trạng tốt, không để ý đến giọng điệu của cô, trả lời như mọi khi:
- Ừ, anh đã về.
- Sao anh đi họp mặt không nói gì với em?
- Anh nói rồi mà em không nghe thôi.
- Anh không có nói. – Diệu Anh cao giọng, nhìn thẳng vào anh, chưa bao giờ cô không lắng nghe anh nói.
- Anh đã nói là anh nói rồi. – Minh Đức hơi khó chịu, hôm nay cô làm sao vậy.
Diệu Anh cắn môi dưới, nhìn anh đầy oán trách. Anh thấy vậy, tâm trạng tốt cũng bay đi đâu mất, bực bội nói:
- Em đang giở trò gì? Nhìn anh như thế là làm sao?
- Con bị như thế anh còn có tâm trạng đi đêm đến bây giờ mới về à?
- Lâu lâu mới gặp một lần, em có cần nói như thế không?
- Con bị như thế, đến bây giờ anh cũng không tâm sự với nó một câu, bạn gọi cái là đi, trong mắt anh còn có em và con hay không? – Diệu Anh kiềm chế không hét lên.
Minh Đức nhíu mày nhìn cô nổi giận vô cớ, quay lưng bỏ vào phòng. Diệu Anh thấy anh như vậy, trong lòng vừa đau vừa uất hận. Lúc sau bình ổn tâm trạng cô mới theo anh vào trong phòng.
Anh thấy cô đứng ở cửa, liền nói:
- Anh nghỉ việc rồi, giờ chuyển sang làm công ty của anh họ ở trong Sài Gòn, ngày mai anh sẽ bay.
Diệu Anh kinh ngạc:
- Chuyện lớn như vậy anh cũng không nói với em?
- Hôm nay anh mới quyết định. – Minh Đức không nhìn cô, vẫn nghiên cứu tập tài liệu trong tay.
- Vậy để em thu xếp mọi chuyện rồi sẽ cùng con bay vào sau.
- Không cần, em cứ ở lại đi. – Anh lập tức bác bỏ ý kiến của cô.
- Không cần? Anh vào Sài Gòn để mẹ con em một mình ở lại đây? – Diệu Anh lại được thêm một kinh ngạc nữa.
- Khi nào ổn định thì anh sẽ thông báo, giờ không cần thiết.
Diệu Anh cắn chặt môi, cố nén những giọt nước mắt, đến gần tủ lấy vali chuẩn bị đồ đạc cho anh.
Lần này thì Minh Đức rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn động tác của cô, lên tiếng ngăn lại:
- Em không cần chuẩn bị. Tự anh có thể làm. Em ra ngoài đi, giờ anh cần tập trung.
Diệu Anh vừa quay lưng lại với anh, nước mắt yên lặng rơi xuống.
___________________
Vài ngày sau.
- Alo! Diệu Anh, có tin tốt. – Cô bạn thân mở phòng khám tư gọi cho cô với giọng hớn hở.
- Tin tốt? Giờ với mình chả còn gì để tốt nữa.
- Không đâu, tin này đảm bảo cậu sẽ cười ngoác miệng luôn.
- Thật không? – Diệu Anh khẽ cười.
- Ừ, nhớ cái ông giáo sư dạy mình hồi ở Mỹ không?
- À à, ông già râu ria xấu tính hả?
- Phải phải. Mình rốt cuộc cũng mời được ông ta đến Việt Nam, ông ta chuyên về các chấn thương đấy, chắc bé yêu sẽ có hy vọng.
- Thật không? – Diệu Anh lặp lại câu hỏi cũ, nhưng ngữ điệu đã khác hẳn, hởn hở y hệt cô bạn thân.
- Ừ, mình để ông ta ở căn hộ mới của mình. Khi nào cậu đến gặp được ông ta?
- Ngay bây giờ, đọc địa chỉ đi. – Diệu Anh có chút gấp gáp.
- Nhưng nói trước, chi phí cao lắm, mà đừng lo, có gì để bà mẹ nuôi này đỡ một phần.
- Yên tâm, tiền không phải vấn đề, chỉ cần con mình có thể đi trở lại, dù bán cả cửa hiệu sách mình cũng không tiếc.
- Địa chỉ là........
Diệu Anh lấy giấy bút ghi lại, nói cảm ơn rồi cúp máy. Cô chạy vào phòng của con, thấy bé Tuấn đang ngồi đọc truyện. Cô kìm nén sự vui mừng, ôm nhẹ lấy người con, hôn lên trán bé, vui vẻ nói:
- Mẹ Hiền của cô tìm được bác sĩ chữa chân cho con rồi đấy, giờ mẹ phải đi gặp bác sĩ, con ở nhà phải ngoan có biết không, đói thì ăn bánh mẹ để ở trên bàn, có chuyện gì thì gọi cho mẹ nhé, được không?
- Vậy con sẽ đi lại được phải không mẹ? – Bé Tuấn mặt đầy hy vọng hỏi lại cô.
- Ừ. – Cô cười tươi, gật đầu.
- Vậy mẹ đi nhanh đi mẹ, con sẽ ở nhà thật ngoan chờ mẹ.
Diệu Anh hôn lên trán con một lần nữa mới đứng dậy dời đi.
Chương 4: Người anh chọn không phải là em
Diệu Anh quên sạch mọi phiền muộn, bên tai đều là lời bác sĩ. Con trai cô sẽ có hy vọng đi lại, tuy không nắm chắc là 100% nhưng khả năng cũng hơn 50%, dù chỉ như vậy cũng làm cô muốn nhảy chân sáo.
Gió thổi bay tờ giấy ghi đơn thuốc cầm trên tay, lại cố ý rơi xuống gần đôi tình nhân hôn nhau.
Diệu Anh nhìn mà có chút đỏ mặt, cứ nghĩ chỉ có thanh niên thời nay mới có được sự táo bạo như thế, nào ngờ, những người trưởng thành cũng đi theo giới trẻ.
Khi người đàn ông kia buông đôi môi của cô người yêu, cả khuôn mặt người đó lọt vào tầm mắt của cô. Và, cô biết người này, đó là chồng cô.
Diệu Anh nhìn thẳng vào anh, tờ giấy vừa nhặt lên lại rơi xuống đất, cô hoàn toàn quên đi phản ứng, cho đến khi cô gái khi lên tiếng:
- Sao vậy anh? – Quay đầu lại, cô nhìn thấy Diệu Anh đang nhìn chằm chằm vào hai người, có chút mất tự nhiên, thấp giọng hỏi nhỏ Minh Đức:
- Ai vậy?
Không hiểu được vì lí do gì, khi cô vừa nhìn thấy mặt cô gái vừa hôn chồng cô, cô lại không đi đến cho cô ta vài cái tát mà lại quay lưng bỏ chạy.
Diệu Anh biết cô gái kia, là người con gái chụp chung với anh trong tấm ảnh mà mười năm nay vẫn nằm trong ví của anh. Anh cứ nghĩ rằng cô không biết, nhưng thật ra không phải,vài năm trước vô tình cô nhìn thấy được. Về sau, cứ có cơ hội là cô lại lén lút mở ví của anh, xem anh còn giữ tấm ảnh ấy không. Rõ ràng trong lòng biết rõ kết quả nhưng lại cứ luôn hy vọng.
Đau, quá đau đớn khiến nước mắt không ngừng lại được.
Diệu Anh cắm đầu chạy về phía trước, trong đầu chẳng còn suy nghĩ được gì.
Đột nhiên hai vai cô bị giữ chặt lại, tầm nhìn mờ mịt khiến cô chẳng thể nhìn rõ đối phương, nhưng đôi tai lại nghe được giọng nói quen thuộc.
- Diệu Anh?
Diệu Anh chẳng hề suy nghĩ, cả người liền lao vào trong lòng người kia, khóc rống lên.
Người đàn ông kia bối rối, không biết phải làm gì cho phải, để mặc cô thấm ướt áo anh, trong lòng phức tạp.
Diệu Anh khóc rất lâu mới ngừng lại được, đôi mắt sưng lên vì khóc, vừa đỏ vừa mọng nước, trông rất đáng thương. Cô ngại ngùng thoát khỏi vòng tay ấm áp mà xa lạ kia.
- Thật xin lỗi. – Diệu Anh cúi đầu.
- Không sao. Cô có chuyện gì không vui sao? – Anh quan tâm hỏi.
- Không, không có gì... – Diệu Anh ngẩng đầu lên nhìn anh, có chút hoảng sợ lùi lại vài bước.
Tùng Linh nhìn hành động của cô, có chút đau lòng, nhưng vẫn nở nụ cười.
Diệu Anh nhận ra được mình vừa rồi thật sự là bất lịch sự, cúi đầu xin lỗi, không chờ sự đồng ý của anh liền chạy đi.
Tùng Linh hụt hẫng, không rõ bản thân đã làm gì lại khiến cho cô sợ anh đến như vậy, chỉ đành cười buồn nhìn hình ảnh cô dần biến mất.
Diệu Anh chạy đi được một quãng thì dừng lại thở, không ngờ lại thiếu may mắn đến như thế, đụng phải con người “xã hội đen” ấy.
Tùng Linh để tóc húi cua, thân hình cao lớn, lực lưỡng, chiếc mũi thẳng cương trực, đôi mắt dài nghiêm khắc, nhưng lại có cái miệng hay cười. Trên trán còn có 1 vết sẹo dài đáng sợ, điều đáng sợ hơn là hình xăm che kín cả cánh tay phải, không lần nào cô dám nhìn thẳng vào anh ta, dù cho anh ta luôn cười với cô.
Nghe nói, anh ta là thành viên của một băng nhóm xã hội đen nào đó, bản thân Diệu Anh cũng chỉ nghe người khác nói, nhưng vẫn nhận định là như vậy. Tuy anh ta đối với cô khá là thân thiện, nhưng có một lần, cô từng thấy anh ta tát một cô đến miệng rỉ máu mà mặt không chút biến sắc, cứ thế lạnh lùng bỏ đi.
Kỳ lạ là, anh ta là khách quen của cô, thường xuyên đến hiệu sách mua những quyển sách về triết học, tâm lý, chứng khoán, và một số thể loại không hợp với nghề hiện tại của anh ta chút nào.
Vừa vào trong nhà thì Diệu Anh đã thấy bé Tuấn ngồi trên xe lăn, dáng vẻ hình như là đã đợi cô từ rất lâu, khuôn mặt mang đầy mong chờ, nhưng khi nhìn thấy cô lại thì lo lắng hỏi thăm:
- Mẹ, sao mẹ lại khóc?
- Không, mẹ đâu có khóc. – Cô vội né tránh ánh mắt của con, không tự nhiên quay ra chỗ khác, lấy tay che đi nửa khuôn mặt. – Con sao lại ở đây, đã ăn gì chưa?
- Mẹ, có phải bác sĩ nói con không thể đi được hay không? – Mắt bé ủ dột, buồn bã hỏi cô.
- Không, con yêu, bác sĩ nói con nhất định sẽ đi được. Mai hai mẹ con mình cùng đi gặp bác sĩ nhé. – Cô cười an ủi, nhưng trong mắt bé thì trông cô thật khó coi. Bé chẳng trả lời cô, dùng tay đẩy xe lăn trở về phòng.
Diệu Anh nhìn con như vậy, đau lòng, muốn đến nói chuyện với con thì nghe thấy tiếng chìa khóa trao vào ổ.
Là anh.
Hiện tại, cô thật sự không thể đối mặt với anh, nhưng lại không có biện pháp nào để giải quyết, chỉ đành phó mặc, chuyện gì đến sẽ đến.
Minh Đức thấy cô đứng ngay phía cửa như biết trước anh về thì có chút ngẩn ngơ, tự nhiên có cảm giác rằng cô biết chắc anh sẽ về nên đứng chờ ở đây. Khi nhìn xuống đôi mắt của cô, liền thấy áy náy, cũng không biết phải nói gì.
Hai người cứ như thế một lúc lâu, không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng tim đập của đối phương.
- Anh với cô ấy, bắt đầu từ bao giờ. – Diệu Anh nhìn thẳng vào anh, hỏi.
Minh Đức không dám đối diện với ánh mắt ấy, quay đi chỗ khác.
- Gần một tuần.
- Vậy còn chuyện vào Sài Gòn?
- Chuyện đấy thì là thật, chỉ là anh phải hoàn thành bản kế hoạch cho công ty mới có thể thôi việc.
- Vậy... tại sao anh lại ra khỏi nhà? Anh... giờ đang ở với cô ấy sao?
- Ừ.
Diệu Anh có cảm giác không thể hít thở, đau lòng cầu xin anh:
- Anh trở về đi, đừng liên lạc với cô ấy nữa, có được hay không?
- Anh yêu cô ấy.
Anh yêu cô ấy. Anh yêu cô ấy. Anh yêu cô ấy. Yêu cô ấy. Không phải yêu em.
Diệu Anh bị đả kích, nhưng vẫn cố khuyên nhủ anh:
- Anh đang nói gì vậy? Em là vợ anh mà, đâu phải cô ấy.
- Em là vợ anh, nhưng anh yêu cô ấy. – Minh Đức nói xong, cảm thấy bản thân vô cùng tàn nhẫn.
- Tại sao?
Câu hỏi này, Minh Đức không trả lời, sống với nhau đã lâu, không phải không có tình cảm, chỉ là, lòng anh đã thuộc về người khác.
- Anh chọn em hay chọn cô ấy? – Diệu Anh nhìn anh bằng đôi mắt ẩm ướt, chỉ trực khóc bất cứ lúc nào.
- Anh xin lỗi.
Diệu Anh tuyệt vọng, cả người ngồi sụp xuống nền nhà, không khóc lóc, không náo loạn, chỉ nhìn anh.
- Anh đi đi, đừng bao giờ quay trở về đây nữa. – Từng chữ nói ra như những nhát dao rạch nát trái tim cô.
Minh Đức nhìn cô, hạ quyết tâm đi vào trong phòng, lấy nốt đồ đạc rồi mang theo va li đi. Ra đến cửa thì nghe được tiếng cô ở sau lưng hét lên:
- Anh thật sự bỏ lại mẹ con em hay sao?
Chân chỉ ngừng một chút, rồi quyết đoán bước đi, không quay đầu lại nhìn cô, nhưng đi từ xa anh vẫn nghe được tiếng khóc của cô. Tim ẩn ẩn đau.
Đêm.
Một mình Diệu Anh ngồi trên cửa sổ nhìn những bóng đèn chiếu sáng con phố.
Tiếng khao bánh mì nóng từ radio cũ quen thuộc mỗi đêm, cô nhìn bóng ông đạp xe từ đầu phố cho đến cuối phố. Đã bao lâu rồi, cô không còn ăn bánh mì của ông, không còn lang thang cùng bạn bè khắp phố phường...
Trong không gian lạnh lẽo, đem nỗi buồn thành giai điệu, cô khẽ ngâm nga hát đi hát lại một đoạn nhạc:
Có chút yêu thương nào , còn đắng trên môi em
Và em không sao tìm ra lối
Đến lúc khi khô cạn , giọt nước mắt trên mi
Chỉ còn những khổ đau em nặng mang.
Ngày trôi quá nhanh , chỉ còn em với em.
Chương 5: Không chỉ có một mìnhDiệu Anh hạ tai nghe xuống, bất đắc dĩ đi vào trong phòng bé Tuấn, có chút do dự nói với bé:
- Từ mai mẹ phải ra hiệu sách, con ở nhà phải ngoan, có gì thì gọi cho mẹ nhé.
- Không, mẹ, mẹ đừng đi. Mẹ ở nhà với con. – Bé ôm chặt lấy tay của mẹ.
Diệu Anh ngạc nhiên, cô không thể nghĩ bé sẽ có hành động này. Cười nhẹ, dùng tay còn lại vuốt tóc bé:
- Mẹ phải đi làm việc mà, đâu thể ở nhà mãi được. Bố con đi công tác cũng hơn tháng rồi, mẹ không đi làm thì làm sao mua đùi gà về rán cho bé ăn.
- Không được, mẹ không được đi. – Bé bắt đầu khóc.
- Ô kìa, sao con lại khóc. – Diệu Anh ôm lấy bé, nhẹ nhẹ vuốt lưng dỗ dành. Từ sau khi chồng cô đi, bé chẳng khóc một lần nào. Trước đó, bé vẫn hay khóc nháo loạn, đôi chân không đi được khiến bé rất khó chịu.
- Mẹ, mẹ... mẹ đừng đi, mẹ đừng bỏ con.
- Không đâu, sao mẹ lại bỏ con, mẹ đi làm mà, ngoan, đừng khóc.
- Không, mẹ không được đi, mẹ cũng giống bố muốn bỏ lại con, tại con không đi được nên bố bỏ con. Oa oaaa...... – Bé lớn tiếng khóc, tay đấm vào ngực của Diệu Anh.
Diệu Anh hốt hoảng, hai tay giữ chặt lấy vai bé, đau lòng nhìn vào khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt của bé:
- Không phải, không phải đâu con, không được nghĩ linh tinh. Bố con đi công tác thôi.
- Mẹ đã nói như thế, hôm bố đi mẹ đã nói như thế. – Bé nhìn thẳng vào mắt mẹ, nấc lên từng cục.
Diệu Anh nhìn bé, không nói gì, căn nhà này mỗi một phòng đều được cách âm hiệu quả, tại sao bé nghe thấy được? Bé thấy mẹ không nói gì, lại tiếp tục đấm vào ngực mẹ, gào khóc:
- Con không đi được nên mẹ cũng bỏ con oaaa oaaaaaaa...........
Diệu Anh run rẩy ôm chặt lấy bé, nước mắt cũng rơi xuống, nghẹn ngào nói:
- Không đâu, mẹ không bao giờ bỏ rơi con đâu.
Bé vẫn nức nở trong ngực của mẹ, nhưng đã ngừng tay lại, chỉ khóc lớn tiếng, khóc để trút hết mọi dồn nén ở trong lòng.
Diệu Anh mắt mũi đỏ ửng, lấy tay lau đi những giọt nước mắt lã chã trên khuôn mặt bé:
- Đừng khóc, đừng khóc, mẹ sẽ không bao giờ, không bao giờ rời xa con. Đi đâu mẹ con mình cũng cùng đi với nhau được không?
Cái đầu nhỏ gật lia lịa, bàn tay mập mạp cũng bắt chước mẹ, với lên lau lau khuôn mặt mẹ:
- Mẹ đừng khóc, con không ngoan, con làm mẹ khóc.
Nghe vậy, Diệu Anh không cầm được nước mắt, ôm chặt lấy bé:
- Mẹ yêu con.
- Con cũng yêu mẹ. – Bé thút thít đáp lại lời mẹ.
________
Hôm sau.
Tại hiệu sách.
- Chào chị. – Cô nhân viên đứng sau quầy thanh toán vừa nhìn thấy cô liền đứng dậy chào.
- Chào em. – Diệu Anh đang đẩy bé Tuấn vào thấy thế cũng mỉm cười chào.
Cô nhân viên ấy đi ra khỏi quầy thanh toán, ngồi xổm xuống trước mặt bé Tuấn, véo véo cái mũi nhỏ:
- Nhóc con, nhớ chị không?
- Mẹ ơi, chị Oanh lại bắt nạt con. – Bé mếu máo tố tội với mẹ.
Cả hai người bật cười, Diệu Anh cười cười nói với cô nhân viên:
- Chị đẩy bé ra góc truyện đằng kia đã nhé.
Oanh gật đầu, miệng lại gọi cô gái có dáng cao, thanh mảnh mặc bộ đồng phục màu hồng ở gần đấy:
- Vân ơi, đứng thanh toán hộ chị một lúc nhé, chị phải hộ tống cậu chủ nhỏ này.
Vân nhìn Oanh đang chỉ chỉ vào “cậu chủ nhỏ” đang bĩu môi bất mãn thì cười, chụm ngón cái với với trỏ thành một hình tròn rồi giơ lên.
Oanh cướp tay cầm khỏi Diệu Anh, tiên phong đẩy đi, cả xe và người đều lao như bay về phía trước. Bé Tuấn vui vẻ bật cười khanh khách.
Diệu Anh đi theo phía sau, mừng ở trong lòng, có lẽ để bé đi ra ngoài như thế này cũng tốt.
Bé hách dịch lớn tiếng sai bảo Oanh lấy hết sách này đến sách kia, còn mình lại ngồi một chỗ nhìn cô chạy đi chạy lại khắp giá sách thì cười vui vẻ. Oanh chẳng hờn giận, rất ngoan ngoãn nghe lời, đi trái đi phải khiến cho bé vui.
Diệu Anh nhìn thấy vậy cũng muốn cười ra tiếng, thấy Oanh ôm một đống sách lớn thì tốt bụng lên tiếng:
- Oanh đặt lên ghế cho bé nó đọc đi, chị em mình nói chuyện một lát.
Oanh lập tức đặt sách xuống một cách nhanh chóng, trên trán đã đổ một vài giọt mồ hôi, nhìn bé cười gian xảo:
- Chào ông vua con nhé, thái hoàng thái hậu mới là to nhất.
- Blều. – Bé lè lưỡi, làm mặt xấu với cô.
Diệu Anh đứng cạnh bất đắc dĩ lắc đầu, hai người này cứ gặp nhau là ồn ào, ồn ào một cách thú vị. Thấy bé bắt đầu cầm quyển “10 Vạn câu hỏi vì sao” chăm chú đọc, Oanh liền nhảy đến bên cạnh Diệu Anh, hỏi:
- Khi nào thì chị để bé đi học lại. Chắc năm sau học lùi lại một năm nhỉ?
- Cũng chỉ có thể làm vậy, chị cũng định để bé đi học luôn, nhưng nó cứ nằng nặc không chịu đi. – Diệu Anh thở dài.
- Nó bị tổn thương cả tâm lý mà, khó đứng trong đám đông lắm, hay chị thử đưa nó đi gặp bác sĩ tâm lý xem sao. – Oanh khuyên.
- Thôi, giờ bé cũng đỡ hơn rồi, hôm qua bé khóc ầm lên làm chị sợ hết hồn, nhưng sau đấy bé lại bình thường trở lại, sáng dậy đã vừa cười vừa hôn chúc buổi sáng. Từ sau khi tai nạn, bé chẳng hôn chị, cũng chẳng mấy khi cười.
- Thế chân bé...... – Oanh ngập ngừng không nói tiếp.
- À, đúng rồi. – Diệu Anh vuốt vuốt tóc bé, bé bỏ quyển sách xuống, quay lại nhìn mẹ. Cô cười dịu dàng, nói với Oanh mà dường như cũng nói với bé. – Tháng trước, có vị bác sĩ nổi tiếng về các vụ chấn thương như thế này, hứa sẽ xem trường hợp của bé, nói có khả năng bé có thể đi trở lại, nhưng sẽ mất công sức và thời gian.
Bé nghe thấy vậy mắt liền sáng rỡ, vứt luôn sách trong tay đi, nắm lấy tay mẹ, kích động hỏi:
- Thật hả mẹ? Con lại có thể đi được?
- Ừ. – Diệu Anh gật đầu.
- Hura! – Bé vui ra mặt.
Oanh thắc mắc hỏi cô:
- Từ tháng trước, mà giờ bé mới biết sao?
- Ừ, hôm chị gặp ông ấy, ông ấy nói có cuộc gọi khẩn, ông phải sang London gấp, hình như là chuyện gia đình, hôm đấy nhà chị cũng có chút chuyện, khiến chị quên bẵng mất, không nói với bé. – Diệu Anh nhìn con mừng rỡ, từ tốn giải thích.
- Nhà chị có chuyện gì sao? – Oanh vừa thốt ra miệng liền ngậm chặt lại, sao cô có thể hỏi mà chưa kịp suy nghĩ thế chứ.
Diệu Anh cười trừ, không trả lời câu hỏi của cô, nói tiếp vấn đề kia.
- Bác sĩ sáng nay gọi cho chị nói tối nay sẽ lên máy bay, chắc mai phải nhờ em trông hộ bé rồi, chị phải ra sân bay đón ông ấy.
- Mẹ, con cũng muốn đi. – Bé lập tức lên tiếng phản đối.
- Cũng được, nhưng con phải ngoan.
Bé gật đầu như giã tỏi, hứng chí cầm tay của mẹ đung đưa qua lại.
- Mời bác sĩ nước ngoài thế chắc tốn lắm, mà giờ chỉ còn mình chị.
- Chị cũng không rõ, chuyện chi phí chưa đả động em ạ, mà dù tốn bao nhiêu thì vẫn phải chữa thôi em. Đâu thể để bé ngồi xe lăn cả đời được.
- Chị đừng lo, có gì cứ nói với em, em sẵn sàng góp một phần mà.
- Cảm ơn em. – Diệu Anh thật lòng nói tiếng cảm ơn, trên môi còn nở một nụ cười mãn nguyện. – Mọi người đối với chị thật tốt.
Chương 6: Ngạc nhiên
Chương 5: Ngạc nhiên
Diệu Anh len lén liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi sau tay lái.
Thật không ngờ, anh lại là bác sĩ, hơn nữa còn là bác sĩ nổi tiếng.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Từ lúc thấy anh cũng đến đón bác sĩ Andrey cho đến giờ cô vẫn chưa hết kinh ngạc, cũng không biết tại sao mình lại ngồi ghế phụ cạnh tay lái, còn ông bác sĩ lại đang ngồi ghế sau cười đùa với con trai cô dù cho thằng bé chỉ biết một vài câu cơ bản tiếng Anh.
Đây là lần đầu tiên Diệu Anh nhìn kĩ Tùng Linh, nước da anh ngăm ngăm, chiếc mũi cao nam tính nổi bật trên khuôn mặt nghiêm nghị. Hôm nay anh mặc bộ vest màu bạc, mỗi nhất cử nhất động của anh đều toát lên phong thái đạo mạo, đĩnh đạc.
Thành thật mà nói, cô thích nhất là đôi mắt của anh, còn đẹp hơn cả của chồng cô. Lông mi dài cứ một phút lại chớp vài lần che phủ đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo của anh, đôi mắt ấy mang đến cho cô chút sợ hãi, còn của chồng cô lại mang cho cô cảm giác dịu dàng.
Chỉ tiếc, dịu dàng của anh chưa bao giờ, à không, không bao giờ thuộc về cô.
Nghĩ đến chồng mình, Diệu Anh hạ mí mắt xuống, quay đầu nhìn nơi xa xăm nào đấy ngoài cửa sổ.
Tùng Linh từ lúc yên vị sau tay lái, đã cố ý chỉnh gương chiếu hậu trước mặt khẽ nhếch về phía Diệu Anh một chút, để anh chỉ cần đưa mắt lên là nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, yêu kiều của cô.
Khi Tùng Linh thấy Diệu Anh lén lén lút lút nhìn trộm anh, rồi dần dần chuyển thành nhìn thẳng vào anh, khiến anh vui không kiềm chế được khóe miệng.
Không hiểu sao đột nhiên cô lại trông thật buồn, Tùng Linh lúc này đây thật muốn biết trong lòng cô hiện đang nghĩ gì, buồn phiền vì lí do gì.
Năm ngoái, anh nhân dịp nghỉ lễ liền từ Mỹ trở về Việt Nam thăm họ hàng, cô chú, ở ngoại thành Hà Nội, tình cờ nghe thấy cô khẽ hát bên bờ ruộng.
Người con gái mặc chiếc váy đen mềm mại ngồi trên thảm cỏ, ngẩng đầu ngắm ánh trăng mờ ảo không rõ, miệng lại khẽ hát một ca khúc tình buồn. Từng giai điệu cứ như vậy đi vào lòng của anh, khắc khuôn mặt cô vào trái tim anh, Tùng Linh muốn được lại gần cô, muốn được ngồi xuống bên cạnh cô, muốn được trò chuyện với cô.
Chân vừa nhấc lên thì bên tai đã vang vọng tiếng gọi của trẻ con.
- Mẹ! Mẹ ơi! – Một bé trai mặc bộ đồ ngủ in hình pikachu rất đáng yêu, lạch bạch chạy trên con đường mòn, liên tục gọi mẹ, mắt lại nhìn thẳng vào người con gái mặc váy đen ấy.
Cô gái ấy đứng dậy, phủi phủi bùn đất ở trên váy đi, nhẹ nhàng đi đến về phía đứa bé. Đứa bé vừa lại gần liền nhảy lên ôm chặt lấy mẹ, vùi đầu vào trong lồng ngực mẹ.
- Về thôi.
Thế là Tùng Linh chỉ có thể đứng im tại chỗ nhìn cô đi xa dần.
May mắn là cô ở cách nhà dì anh hai căn nhà, Tùng Linh giả vờ như vô tình hỏi về cô, nhưng trong lòng khẩn trương muốn chết, mắt cũng không ngừng nhìn về phía cô, rồi sợ ai đó phát hiện ra điều gì lại quay đầu đi.
Như ma xui quỷ khiến, Tùng Linh từ những điều dì anh nói, đi tìm địa chỉ nhà của cô, công việc của cô, lại còn quyết định nghỉ công việc ở bên Mỹ, mua hẳn căn chung cư ở ngay trên tầng của cô được nhìn thấy cô mỗi ngày.
Nhưng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Cô căn bản chẳng biết anh là hàng xóm của cô, chỉ nhận ra anh là khách quen của hiệu sách. Hơn nữa, anh nhận ra được, cô sợ anh.
Tùng Linh dừng xe ở dưới bãi đỗ riêng dành cho người của chung cư khiến Diệu Anh ngạc nhiên, cô nhìn chằm chằm vào anh.
Tùng Linh gượng cười, nói ra điều hơn một năm nay cô không để ý đến:
- Chúng ta là hàng xóm.
- ... Chắc anh mới chuyển đến? – Diệu Anh cẩn thận mở miệng hỏi, tòa chung cư này 24 tầng, không thể nói cô quen biết hết người sống ở đây, nhưng đi ra đi vào hẳn là cũng phải biết mặt mới đúng.
- Tôi đúng là mới chuyển đến. – Tùng Linh mỉm cười.
- Ra vậy, thảo nào... vậy anh chuyển đến được bao lâu rồi? – Diệu Anh thở hắt ra.
- Mới... hơn một năm thôi. – Tùng Linh nhẹ nhàng nói ra đáp án.
- Một... một năm? – Không thể tin được.
Tinh!
Tùng Linh đẩy xe lăn vào trước, Diệu Anh và bác sĩ Andrey đi theo sau. Đứng trong thang máy, Diệu Anh chẳng biết nói gì, người ta vừa là hàng xóm, vừa là khách quen, vậy mà cô chẳng hay biết người ta làm nghề gì. Chỉ vì nghe đồn lung tung, lại căn cứ vào vết sẹo trên trán thì lập tức “định nghề” cho anh.
Diệu Anh ngượng ngùng từ chối ý tốt của Tùng Linh, cười cười đẩy xe lăn ra khỏi thang máy, đi thẳng không quay đầu lại về phía nhà mình.
Bác sĩ Andrey nhìn Tùng Linh cứ giữ nút thang máy, cho đến khi thấy Diệu Anh đi vào trong nhà mới thả tay ra, để cửa thang máy đóng lại. Ông cười cợt, trêu chọc:
- Sao rồi, đem lòng trao cho người ta rồi phải không?
- Thầy... thầy nói linh tinh cái gì? – Tùng Linh lắp bắp đáp lại.
- Ha ha! Làm sao qua mắt được ông già này, không ngờ anh lại thích dạng con gái như thế này, thảo nào ở Mỹ mọi người cho rằng anh bị gay, hóa ra không hợp khẩu vị. Ha ha!
- Người con gái dịu dàng, hiền thục ai chẳng thích, có phải như... – Tùng Linh phản bác.
- Cái thằng này! Ha ha!
Bác sĩ Andrey hơn 50 tuổi, vẫn phong độ như hồi còn 40, luôn luôn cười đùa trêu chọc người, khiến ai cũng vui vẻ. Ông còn được mệnh danh là người đào hoa nhất bệnh viện. Với xu hướng cởi mở của Châu Âu là chuyện tương đối bình thường, nhưng với người phương Đông như anh thì không thích hợp, tuy rằng anh ở Mỹ cũng khá lâu.
Diệu Anh len lén liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi sau tay lái.
Thật không ngờ, anh lại là bác sĩ, hơn nữa còn là bác sĩ nổi tiếng.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Từ lúc thấy anh cũng đến đón bác sĩ Andrey cho đến giờ cô vẫn chưa hết kinh ngạc, cũng không biết tại sao mình lại ngồi ghế phụ cạnh tay lái, còn ông bác sĩ lại đang ngồi ghế sau cười đùa với con trai cô dù cho thằng bé chỉ biết một vài câu cơ bản tiếng Anh.
Đây là lần đầu tiên Diệu Anh nhìn kĩ Tùng Linh, nước da anh ngăm ngăm, chiếc mũi cao nam tính nổi bật trên khuôn mặt nghiêm nghị. Hôm nay anh mặc bộ vest màu bạc, mỗi nhất cử nhất động của anh đều toát lên phong thái đạo mạo, đĩnh đạc.
Thành thật mà nói, cô thích nhất là đôi mắt của anh, còn đẹp hơn cả của chồng cô. Lông mi dài cứ một phút lại chớp vài lần che phủ đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo của anh, đôi mắt ấy mang đến cho cô chút sợ hãi, còn của chồng cô lại mang cho cô cảm giác dịu dàng.
Chỉ tiếc, dịu dàng của anh chưa bao giờ, à không, không bao giờ thuộc về cô.
Nghĩ đến chồng mình, Diệu Anh hạ mí mắt xuống, quay đầu nhìn nơi xa xăm nào đấy ngoài cửa sổ.
Tùng Linh từ lúc yên vị sau tay lái, đã cố ý chỉnh gương chiếu hậu trước mặt khẽ nhếch về phía Diệu Anh một chút, để anh chỉ cần đưa mắt lên là nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, yêu kiều của cô.
Khi Tùng Linh thấy Diệu Anh lén lén lút lút nhìn trộm anh, rồi dần dần chuyển thành nhìn thẳng vào anh, khiến anh vui không kiềm chế được khóe miệng.
Không hiểu sao đột nhiên cô lại trông thật buồn, Tùng Linh lúc này đây thật muốn biết trong lòng cô hiện đang nghĩ gì, buồn phiền vì lí do gì.
Năm ngoái, anh nhân dịp nghỉ lễ liền từ Mỹ trở về Việt Nam thăm họ hàng, cô chú, ở ngoại thành Hà Nội, tình cờ nghe thấy cô khẽ hát bên bờ ruộng.
Người con gái mặc chiếc váy đen mềm mại ngồi trên thảm cỏ, ngẩng đầu ngắm ánh trăng mờ ảo không rõ, miệng lại khẽ hát một ca khúc tình buồn. Từng giai điệu cứ như vậy đi vào lòng của anh, khắc khuôn mặt cô vào trái tim anh, Tùng Linh muốn được lại gần cô, muốn được ngồi xuống bên cạnh cô, muốn được trò chuyện với cô.
Chân vừa nhấc lên thì bên tai đã vang vọng tiếng gọi của trẻ con.
- Mẹ! Mẹ ơi! – Một bé trai mặc bộ đồ ngủ in hình pikachu rất đáng yêu, lạch bạch chạy trên con đường mòn, liên tục gọi mẹ, mắt lại nhìn thẳng vào người con gái mặc váy đen ấy.
Cô gái ấy đứng dậy, phủi phủi bùn đất ở trên váy đi, nhẹ nhàng đi đến về phía đứa bé. Đứa bé vừa lại gần liền nhảy lên ôm chặt lấy mẹ, vùi đầu vào trong lồng ngực mẹ.
- Về thôi.
Thế là Tùng Linh chỉ có thể đứng im tại chỗ nhìn cô đi xa dần.
May mắn là cô ở cách nhà dì anh hai căn nhà, Tùng Linh giả vờ như vô tình hỏi về cô, nhưng trong lòng khẩn trương muốn chết, mắt cũng không ngừng nhìn về phía cô, rồi sợ ai đó phát hiện ra điều gì lại quay đầu đi.
Như ma xui quỷ khiến, Tùng Linh từ những điều dì anh nói, đi tìm địa chỉ nhà của cô, công việc của cô, lại còn quyết định nghỉ công việc ở bên Mỹ, mua hẳn căn chung cư ở ngay trên tầng của cô được nhìn thấy cô mỗi ngày.
Nhưng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Cô căn bản chẳng biết anh là hàng xóm của cô, chỉ nhận ra anh là khách quen của hiệu sách. Hơn nữa, anh nhận ra được, cô sợ anh.
Tùng Linh dừng xe ở dưới bãi đỗ riêng dành cho người của chung cư khiến Diệu Anh ngạc nhiên, cô nhìn chằm chằm vào anh.
Tùng Linh gượng cười, nói ra điều hơn một năm nay cô không để ý đến:
- Chúng ta là hàng xóm.
- ... Chắc anh mới chuyển đến? – Diệu Anh cẩn thận mở miệng hỏi, tòa chung cư này 24 tầng, không thể nói cô quen biết hết người sống ở đây, nhưng đi ra đi vào hẳn là cũng phải biết mặt mới đúng.
- Tôi đúng là mới chuyển đến. – Tùng Linh mỉm cười.
- Ra vậy, thảo nào... vậy anh chuyển đến được bao lâu rồi? – Diệu Anh thở hắt ra.
- Mới... hơn một năm thôi. – Tùng Linh nhẹ nhàng nói ra đáp án.
- Một... một năm? – Không thể tin được.
Tinh!
Tùng Linh đẩy xe lăn vào trước, Diệu Anh và bác sĩ Andrey đi theo sau. Đứng trong thang máy, Diệu Anh chẳng biết nói gì, người ta vừa là hàng xóm, vừa là khách quen, vậy mà cô chẳng hay biết người ta làm nghề gì. Chỉ vì nghe đồn lung tung, lại căn cứ vào vết sẹo trên trán thì lập tức “định nghề” cho anh.
Diệu Anh ngượng ngùng từ chối ý tốt của Tùng Linh, cười cười đẩy xe lăn ra khỏi thang máy, đi thẳng không quay đầu lại về phía nhà mình.
Bác sĩ Andrey nhìn Tùng Linh cứ giữ nút thang máy, cho đến khi thấy Diệu Anh đi vào trong nhà mới thả tay ra, để cửa thang máy đóng lại. Ông cười cợt, trêu chọc:
- Sao rồi, đem lòng trao cho người ta rồi phải không?
- Thầy... thầy nói linh tinh cái gì? – Tùng Linh lắp bắp đáp lại.
- Ha ha! Làm sao qua mắt được ông già này, không ngờ anh lại thích dạng con gái như thế này, thảo nào ở Mỹ mọi người cho rằng anh bị gay, hóa ra không hợp khẩu vị. Ha ha!
- Người con gái dịu dàng, hiền thục ai chẳng thích, có phải như... – Tùng Linh phản bác.
- Cái thằng này! Ha ha!
Bác sĩ Andrey hơn 50 tuổi, vẫn phong độ như hồi còn 40, luôn luôn cười đùa trêu chọc người, khiến ai cũng vui vẻ. Ông còn được mệnh danh là người đào hoa nhất bệnh viện. Với xu hướng cởi mở của Châu Âu là chuyện tương đối bình thường, nhưng với người phương Đông như anh thì không thích hợp, tuy rằng anh ở Mỹ cũng khá lâu.
Chương 7: Hy vọng
Diệu Anh vừa lo lắng vừa hồi hộp nhìn chằm chằm vào chiếc cửa trước mặt. Trong đó là bác sĩ Tùng Linh, bác sĩ Andrey... và con trai cô.
Hai người bọn họ muốn xem xét tình trạng chấn thương của bé, nghe hai người nói những từ chuyên môn, cô hoàn toàn không thể hiểu. Cô chỉ biết, họ đang kiểm tra cho bé, và cô mong nghe được tin tốt lành.
Nhưng đã hơn một tiếng rồi, sao vẫn chưa xong?
Rốt cuộc hai người bọn họ cũng đi ra khỏi căn phòng đó, bọn họ vừa đi đến chỗ cô vừa cười nói chuyện. Thấy họ như vậy trong lòng cô bớt đi một ít lo lắng, những vẫn không kìm được có chút sợ hãi. Diệu Anh không hỏi, cắn môi chờ đợi câu trả lời từ họ.
Tùng Linh nhanh chân đến gần chỗ cô, cầm tờ bệnh án, bắt đầu soi xét nó, rồi đọc:
- Đầu gối của cháu bị va đập mạng, các dây chằng bị tổn thương nặng, chấn động cũng gây ảnh hưởng ít nhiều đến phần cột sống...
Diệu Anh biết không nên ngắt lời, nhưng vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
- Vậy con của em có thể đi được không?
Tùng Linh dừng việc đọc bệnh án, hạ bệnh án xuống, nhìn cô mỉm cười:
- Tất nhiên là được rồi.
Diệu Anh nghe vậy, hai tay bịt miệng khóc nấc lên tiếng:
- Cảm ơn, cảm ơn anh... cảm ơn bác sĩ.
Tùng Linh tự nhiên có cảm giác muốn ném tờ bệnh án trong tay đi, đem cơ thể mỏng manh kia ôm vào trong lòng. Nhưng, anh chỉ có thể nắm chặt bệnh án, đứng nhìn cô rơi những giọt nước mắt, có lẽ là do vui mừng, mà có lẽ, là nước mắt cho những đau khổ đã qua của cô giờ đã có được tia hy vọng.
Khóc một hồi, Diệu Anh đưa tay lau khô khuôn mặt đẫm lệ, miệng cười sung sướng, nhìn anh có chút ngại ngùng:
- Thật xin lỗi, không hiểu tại sao nước mắt cứ rơi.
- Không, không sao đâu.
Ngày hôm sau, bác sĩ Andrey cùng Tùng Linh quyết định phẫu thuật cho bé Tuấn, đợi có kết quả phẫu thuật thì ông sẽ trở lại Mỹ. Hôm Diệu Anh cùng bé Tuấn và Tùng Linh đi tiễn bác sĩ Andrey ở sân bay, bé Tuấn cứ níu chặt lấy tay bác sĩ.
Diệu Anh không biết bác sĩ nói gì với bé, nhưng bé lại cười rất tươi, còn liên tục vẫy vẫy tay với ông, dù máy bay đã cất cánh.
Lên trên xe, bé mới kể với cô:
- Mẹ, bác sĩ Andrey nói khi nào con đi được trở lại thì phải bay sang Mỹ chơi với bác sĩ.
- Con hiểu được bác sĩ nói gì sao? – Diệu Anh ngạc nhiên, thắc mắc.
- Bác sĩ nói tiếng Việt mà mẹ. – Bé Tuấn không nhìn mẹ, hớn hở nghịch Rubic mà bác sĩ Andrey tặng trước khi cất cánh.
Nói tiếng Việt? Bác sĩ Andrey biết nói tiếng Việt? Sao suốt thời gian qua không thấy ông nói tiếng Việt?
Tùng Linh ngồi ở sau tay lái, thừa dịp đang đèn đỏ, quay đầu lại, vui vẻ trả lời câu hỏi trong lòng của Diệu Anh.
- Bác sĩ học nói câu đấy gần cả một tuần, chỉ để nói với bé trước khi lên máy bay. Ông nói, phải tạo niềm tin cho bé.
Diệu Anh dịu dàng lên tiếng:
- Cảm ơn.
- Không cần, đây là nghĩa vụ của một bác sĩ đối với bệnh nhân.
Diệu Anh vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, chăm chú nhìn con loay hoay xoay trái xoay phải cục Rubic trong tay, nhưng những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má. Cho đến khi giọt nước mắt rơi lên trên tay, cô mới ngỡ ngàng lấy tay lau đi, nhưng càng lau, nước mắt lại càng rơi. Cô lặng lẽ quay đầu ra bên ngoài cửa sổ. Diệu Anh hoàn toàn không biết, từng hành động của cô đều bị Tùng Linh nhìn thấy, anh tập trung lái xe, để cho cô một không gian riêng biệt.
Đèn xanh.
Tùng Linh chuyển mắt khỏi đèn tín hiệu, chân ấn bàn đạp, tiếp tục tiến về khu chung cư.
Anh đưa bé và cô lên đến trước cửa nhà hai người rồi mới về, khi anh vừa quay lưng đi thì bé Tuấn đã tóm lấy áo của anh.
Tùng Linh ngồi xổm xuống trước mặt bé, hỏi:
- Sao vậy, anh bạn nhỏ?
- Cháu... cháu có thể đi được nữa hay không? – Bé rụt rè nhìn anh.
Tùng Linh xoa đầu bé, nhẹ nhàng nói mà mang theo kiên định:
- Không phải có thể, mà là chắc chắn. Cháu không tin chú sao?
Bé nghiêm trang gật đầu một cái:
- Cháu tin chú.
Tùng Linh cười khẽ, vỗ vỗ đầu bé rồi đứng lên, nói với Diệu Anh:
- Vậy em với cháu vào nhà đi.
- Vâng, anh đi cẩn thận.
- Từ đây lên tầng trên muốn có chuyện cũng khó.
Diệu Anh bật cười vì câu nói của anh, cũng phải, muốn không cẩn thận xem ra cũng khó đi.
Sau khi đưa bé trở về phòng, Diệu Anh mệt mỏi ngã xuống giường. Hình như, hôm nay cô đã thật sự cảm thấy vui vẻ. Chắc là vì ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, khả năng đi lại của bé càng lúc càng cao, đến mức cô có thể tin rằng bé có thể đi lại.
Xoay người lại, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh anh ngồi xổm xoa đầu bé, kiên định nói ‘không phải là có thể, mà là chắc chắn.’ Chính câu nói ấy khiến cô càng có thêm niềm tin.
Điện thoại reo lên trong đêm, Diệu Anh lười biếng không dậy, cố gắng rướn người đến phía đầu giường lấy điện thoại.
Ai lại gọi cho cô vào cái giờ này?
Nhìn chữ ‘Chồng’ hiện lên trên màn hình điện thoại, khiến cô sững người lại, tim bắt đầu đập mạnh. Diệu Anh run rẩy áp điện thoại lên tai, giọng nói nhỏ như không có:
- Alô!
- Alô! Em à?
- Vâng!
Đã bao lâu rồi cô chưa nghe được giọng nói của anh? Hình như là 4 tháng, hay là lâu hơn? Sao cô có cảm giác như mình dường như đã quên mất giọng nói của anh.
- ........Anh nghe nói con vừa phẫu thuật.
- Vâng...
- Xin lỗi. ...Anh đã không thể ở bên hai mẹ con.
Diệu Anh im lặng, sự im lặng của cô khiến cho Đức cảm thấy nặng nề, anh cũng không biết phải nói gì.
- Nếu có chuyện gì thì hãy gọi anh nhé, việc điều trị hẳn là rất tốn kém, mai anh sẽ chuyển khoản sang cho em.
- Không, không cần đâu. Em vẫn còn lo liệu được. – Diệu Anh lập tức từ chối, không hiểu sao cô không muốn nhận tiền của anh.
Đức có chút tổn thương, một cảm giác không nói nên lời.
- Mai anh sẽ chuyển, bé cũng là con của anh mà. Thôi em ngủ đi, muộn rồi.
- Chúc anh ngủ ngon.
- Em ngủ ngon.
Sau khi Đức kết thúc cuộc gọi, Diệu Anh vẫn không buông điện thoại, tâm trạng trống rỗng nghe từng hồi chuông đánh bên tai.
Luôn luôn là như vậy, anh luôn không do dự cúp điện thoại.
Đêm hôm nay thật lạnh.
Chương 8: Hiểu lầm? Mặt trời không biết đã ló dạng từ bao giờ, từng ánh nắng chói chang hắt vào từ khung cửa sổ. Chiếu sáng căn phòng ngủ có đôi nam nữ lõa thể đang ôm chặt lấy nhau.
Diệu Anh cảm nhận rõ rệt được sự ấm áp bao phủ cơ thể của cô, trong ngày hè nóng bức này lại có cảm giác ấm áp dị thường, mùi hương cũng thật dễ chịu... Nhận ra có điều gì đó không đúng, cô buông tay khỏi “chiếc gối ôm” ấm áp, muốn nhổm dậy thì cảm thấy giống như bị một ai đó cầm búa đập liên tục vào đầu vậy.
- Aaaaiiii...... – Diệu Anh rên rỉ ôm lấy đầu mà ngồi dậy.
“Chiếc gối ôm” bên cạnh nghe tiếng của cô cũng tỉnh giấc, xiết chặt lấy cơ thể mềm mại của cô.
Diệu Anh đem ánh mắt từ vòng tay cường tráng chuyển dần đến khuôn mặt ngái ngủ của Tùng Linh, kinh ngạc tột cùng, chưa kịp hét lên thì đã bị anh dùng tay bịt miệng lại. Tùng Linh bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, luống cuống giải thích:
- Đừng... đừng la lên... Làm ơn... hãy nghe tôi nói đã...
Diệu Anh lấy lại được một chút bình tĩnh, nhìn khuôn mặt lo lắng của anh thì khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, hai tay cầm chăn che lấy cơ thể của mình. Cô đang cố gắng thuyết phục bản thân chấp nhận lời xin lỗi cùng câu giải thích do đêm qua uống quá nhiều, lại nghe thấy anh nói:
- Đừng lo, đêm qua không có chuyện gì đâu. Đây chỉ là hiểu lầm thôi.
Trợn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, hiểu lầm? Hai người một trai một gái khỏa thân nằm ôm nhau trên giường cả đêm là chuyện hiểu lầm? Khoan... khoan đã... cô nhớ là hôm qua cô, anh ta, mấy đứa làm thêm trong hiệu sách, mấy đứa bạn đến nhà cô ăn mừng việc bé Tuấn đã có thể đứng lên đi lại, dù chỉ vài bước, sau gần một năm nỗ lực trị liệu. Hình như cô uống rượu thì phải. Hình như còn gần cả một chai rượu, mấy đứa kia mặt gian xảo đưa cho cô hết ly này đến ly khác bắt cô uống, còn nói cho dù say thì cô cũng đang ở nhà có gì mà phải lo lắng? Sau đó... sau đó... sau đó thì sao nữa? Sao cô lại không nhớ gì thế này??? Khi cô ngẩng đầu lên nhìn Tùng Linh, thấy anh nhìn cô như suy nghĩ điều gì khiến cô đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu xuống. Trong hoàn cảnh này thì làm sao bây giờ???
- Đêm qua cô uống say, nôn mửa ra hết quần áo, cho nên bạn cô cởi đồ bẩn ra rồi đặt cô lên giường....
Đầu Diệu Anh càng lúc càng cúi thấp, tai cũng đỏ ửng lên, cô dám chắc giờ cả ngón chân cũng chuyển sang màu đỏ. Nghĩ vậy cô lại kéo chăn che lấy cơ thể mình, đột nhiên Tùng Linh giữ chăn lại, cô hơi khó hiểu ngẩng đầu lên thì thấy anh đang che đi bộ phận quan trọng của mình. Mặt cô hiện tại là đang bốc cháy, thật sự là quá mất mặt.
- ...Sau đó tôi say quá, đi nhầm vào phòng cô, thật xin lỗi, tôi... tôi có thói quen không mặc đồ khi ngủ... – Tùng Linh ngượng ngịu nói xong, cúi người lấy quần áo, lập tức lao nhanh vào trong phòng tắm.
Diệu Anh nghe xong, có chút ngẩn người, sau đó cũng luống cuống cúi xuống tìm quần áo. Nhìn sàn nhà sáng loáng không có một mảnh vải, cô tự nhủ mình ngu ngốc. Anh ta đã nói cô nôn mửa nên bị mấy đứa kia lột sạch đồ rồi ném lên giường, còn tìm đồ dưới đất làm gì? Nếu chúng nó tốt bụng thì chắc bộ đồ ấy đang treo ngoài ban công, nếu không thì chắc chắn đang được vứt vào chậu nào đấy trong phòng tắm.
...Như vậy, anh ta có lẽ là nói thật đi?
Thôi thì cứ mặc đồ vào trước đã, Diệu Anh buông chăn ra, không một mảnh vải trên người đi đến trước tủ quần áo. Đến đồ lót chúng nó cũng lột? Thở dài một hơi, rõ ràng là bị quỷ ám, không thì sao lại gặp chuyện này...
Cạch.
Tùng Linh bước ra khỏi phòng tắm, trước mắt hiện lên hình ảnh Diệu Anh đang xỏ chân vào quần lót. Diệu Anh nghe tiếng, động tác vô thức dừng lại, hoàn toàn bất động không dám cử động. Tùng Linh vội vàng xin lỗi. Sập!!! cánh cửa lại được đóng lại một lần nữa.
Lần này, Diệu Anh nhanh chóng mặc đồ lên người, còn Tùng Linh thì cắm rễ trong nhà tắm không dám bước ra ngoài. Đến khi nghe được sự chấp thuận của Diệu Anh, anh mới dám bước ra ngoài với khuôn mặt không khác gì con tôm luộc.
Bầu không khí ngại ngùng bao trùm lấy hai người. Giống như có cục đá lớn đè lấy cổ họng của họ, chẳng ai mở miệng nói điều gì.
Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại trong túi quần Tùng Linh đã cứu vớt cả hai, Diệu Anh nghe thấy anh lặp lại liên tục ‘vâng’, ‘vâng’. Ngoài ra, chẳng có bất kì một từ khác, lúc sau Tùng Linh xin lỗi cô thêm lần nữa rồi mới xoay người rời đi.
Diệu Anh vừa lo lắng vừa hồi hộp nhìn chằm chằm vào chiếc cửa trước mặt. Trong đó là bác sĩ Tùng Linh, bác sĩ Andrey... và con trai cô.
Hai người bọn họ muốn xem xét tình trạng chấn thương của bé, nghe hai người nói những từ chuyên môn, cô hoàn toàn không thể hiểu. Cô chỉ biết, họ đang kiểm tra cho bé, và cô mong nghe được tin tốt lành.
Nhưng đã hơn một tiếng rồi, sao vẫn chưa xong?
Rốt cuộc hai người bọn họ cũng đi ra khỏi căn phòng đó, bọn họ vừa đi đến chỗ cô vừa cười nói chuyện. Thấy họ như vậy trong lòng cô bớt đi một ít lo lắng, những vẫn không kìm được có chút sợ hãi. Diệu Anh không hỏi, cắn môi chờ đợi câu trả lời từ họ.
Tùng Linh nhanh chân đến gần chỗ cô, cầm tờ bệnh án, bắt đầu soi xét nó, rồi đọc:
- Đầu gối của cháu bị va đập mạng, các dây chằng bị tổn thương nặng, chấn động cũng gây ảnh hưởng ít nhiều đến phần cột sống...
Diệu Anh biết không nên ngắt lời, nhưng vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
- Vậy con của em có thể đi được không?
Tùng Linh dừng việc đọc bệnh án, hạ bệnh án xuống, nhìn cô mỉm cười:
- Tất nhiên là được rồi.
Diệu Anh nghe vậy, hai tay bịt miệng khóc nấc lên tiếng:
- Cảm ơn, cảm ơn anh... cảm ơn bác sĩ.
Tùng Linh tự nhiên có cảm giác muốn ném tờ bệnh án trong tay đi, đem cơ thể mỏng manh kia ôm vào trong lòng. Nhưng, anh chỉ có thể nắm chặt bệnh án, đứng nhìn cô rơi những giọt nước mắt, có lẽ là do vui mừng, mà có lẽ, là nước mắt cho những đau khổ đã qua của cô giờ đã có được tia hy vọng.
Khóc một hồi, Diệu Anh đưa tay lau khô khuôn mặt đẫm lệ, miệng cười sung sướng, nhìn anh có chút ngại ngùng:
- Thật xin lỗi, không hiểu tại sao nước mắt cứ rơi.
- Không, không sao đâu.
Ngày hôm sau, bác sĩ Andrey cùng Tùng Linh quyết định phẫu thuật cho bé Tuấn, đợi có kết quả phẫu thuật thì ông sẽ trở lại Mỹ. Hôm Diệu Anh cùng bé Tuấn và Tùng Linh đi tiễn bác sĩ Andrey ở sân bay, bé Tuấn cứ níu chặt lấy tay bác sĩ.
Diệu Anh không biết bác sĩ nói gì với bé, nhưng bé lại cười rất tươi, còn liên tục vẫy vẫy tay với ông, dù máy bay đã cất cánh.
Lên trên xe, bé mới kể với cô:
- Mẹ, bác sĩ Andrey nói khi nào con đi được trở lại thì phải bay sang Mỹ chơi với bác sĩ.
- Con hiểu được bác sĩ nói gì sao? – Diệu Anh ngạc nhiên, thắc mắc.
- Bác sĩ nói tiếng Việt mà mẹ. – Bé Tuấn không nhìn mẹ, hớn hở nghịch Rubic mà bác sĩ Andrey tặng trước khi cất cánh.
Nói tiếng Việt? Bác sĩ Andrey biết nói tiếng Việt? Sao suốt thời gian qua không thấy ông nói tiếng Việt?
Tùng Linh ngồi ở sau tay lái, thừa dịp đang đèn đỏ, quay đầu lại, vui vẻ trả lời câu hỏi trong lòng của Diệu Anh.
- Bác sĩ học nói câu đấy gần cả một tuần, chỉ để nói với bé trước khi lên máy bay. Ông nói, phải tạo niềm tin cho bé.
Diệu Anh dịu dàng lên tiếng:
- Cảm ơn.
- Không cần, đây là nghĩa vụ của một bác sĩ đối với bệnh nhân.
Diệu Anh vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, chăm chú nhìn con loay hoay xoay trái xoay phải cục Rubic trong tay, nhưng những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má. Cho đến khi giọt nước mắt rơi lên trên tay, cô mới ngỡ ngàng lấy tay lau đi, nhưng càng lau, nước mắt lại càng rơi. Cô lặng lẽ quay đầu ra bên ngoài cửa sổ. Diệu Anh hoàn toàn không biết, từng hành động của cô đều bị Tùng Linh nhìn thấy, anh tập trung lái xe, để cho cô một không gian riêng biệt.
Đèn xanh.
Tùng Linh chuyển mắt khỏi đèn tín hiệu, chân ấn bàn đạp, tiếp tục tiến về khu chung cư.
Anh đưa bé và cô lên đến trước cửa nhà hai người rồi mới về, khi anh vừa quay lưng đi thì bé Tuấn đã tóm lấy áo của anh.
Tùng Linh ngồi xổm xuống trước mặt bé, hỏi:
- Sao vậy, anh bạn nhỏ?
- Cháu... cháu có thể đi được nữa hay không? – Bé rụt rè nhìn anh.
Tùng Linh xoa đầu bé, nhẹ nhàng nói mà mang theo kiên định:
- Không phải có thể, mà là chắc chắn. Cháu không tin chú sao?
Bé nghiêm trang gật đầu một cái:
- Cháu tin chú.
Tùng Linh cười khẽ, vỗ vỗ đầu bé rồi đứng lên, nói với Diệu Anh:
- Vậy em với cháu vào nhà đi.
- Vâng, anh đi cẩn thận.
- Từ đây lên tầng trên muốn có chuyện cũng khó.
Diệu Anh bật cười vì câu nói của anh, cũng phải, muốn không cẩn thận xem ra cũng khó đi.
Sau khi đưa bé trở về phòng, Diệu Anh mệt mỏi ngã xuống giường. Hình như, hôm nay cô đã thật sự cảm thấy vui vẻ. Chắc là vì ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, khả năng đi lại của bé càng lúc càng cao, đến mức cô có thể tin rằng bé có thể đi lại.
Xoay người lại, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh anh ngồi xổm xoa đầu bé, kiên định nói ‘không phải là có thể, mà là chắc chắn.’ Chính câu nói ấy khiến cô càng có thêm niềm tin.
Điện thoại reo lên trong đêm, Diệu Anh lười biếng không dậy, cố gắng rướn người đến phía đầu giường lấy điện thoại.
Ai lại gọi cho cô vào cái giờ này?
Nhìn chữ ‘Chồng’ hiện lên trên màn hình điện thoại, khiến cô sững người lại, tim bắt đầu đập mạnh. Diệu Anh run rẩy áp điện thoại lên tai, giọng nói nhỏ như không có:
- Alô!
- Alô! Em à?
- Vâng!
Đã bao lâu rồi cô chưa nghe được giọng nói của anh? Hình như là 4 tháng, hay là lâu hơn? Sao cô có cảm giác như mình dường như đã quên mất giọng nói của anh.
- ........Anh nghe nói con vừa phẫu thuật.
- Vâng...
- Xin lỗi. ...Anh đã không thể ở bên hai mẹ con.
Diệu Anh im lặng, sự im lặng của cô khiến cho Đức cảm thấy nặng nề, anh cũng không biết phải nói gì.
- Nếu có chuyện gì thì hãy gọi anh nhé, việc điều trị hẳn là rất tốn kém, mai anh sẽ chuyển khoản sang cho em.
- Không, không cần đâu. Em vẫn còn lo liệu được. – Diệu Anh lập tức từ chối, không hiểu sao cô không muốn nhận tiền của anh.
Đức có chút tổn thương, một cảm giác không nói nên lời.
- Mai anh sẽ chuyển, bé cũng là con của anh mà. Thôi em ngủ đi, muộn rồi.
- Chúc anh ngủ ngon.
- Em ngủ ngon.
Sau khi Đức kết thúc cuộc gọi, Diệu Anh vẫn không buông điện thoại, tâm trạng trống rỗng nghe từng hồi chuông đánh bên tai.
Luôn luôn là như vậy, anh luôn không do dự cúp điện thoại.
Đêm hôm nay thật lạnh.
Chương 8: Hiểu lầm? Mặt trời không biết đã ló dạng từ bao giờ, từng ánh nắng chói chang hắt vào từ khung cửa sổ. Chiếu sáng căn phòng ngủ có đôi nam nữ lõa thể đang ôm chặt lấy nhau.
Diệu Anh cảm nhận rõ rệt được sự ấm áp bao phủ cơ thể của cô, trong ngày hè nóng bức này lại có cảm giác ấm áp dị thường, mùi hương cũng thật dễ chịu... Nhận ra có điều gì đó không đúng, cô buông tay khỏi “chiếc gối ôm” ấm áp, muốn nhổm dậy thì cảm thấy giống như bị một ai đó cầm búa đập liên tục vào đầu vậy.
- Aaaaiiii...... – Diệu Anh rên rỉ ôm lấy đầu mà ngồi dậy.
“Chiếc gối ôm” bên cạnh nghe tiếng của cô cũng tỉnh giấc, xiết chặt lấy cơ thể mềm mại của cô.
Diệu Anh đem ánh mắt từ vòng tay cường tráng chuyển dần đến khuôn mặt ngái ngủ của Tùng Linh, kinh ngạc tột cùng, chưa kịp hét lên thì đã bị anh dùng tay bịt miệng lại. Tùng Linh bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, luống cuống giải thích:
- Đừng... đừng la lên... Làm ơn... hãy nghe tôi nói đã...
Diệu Anh lấy lại được một chút bình tĩnh, nhìn khuôn mặt lo lắng của anh thì khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, hai tay cầm chăn che lấy cơ thể của mình. Cô đang cố gắng thuyết phục bản thân chấp nhận lời xin lỗi cùng câu giải thích do đêm qua uống quá nhiều, lại nghe thấy anh nói:
- Đừng lo, đêm qua không có chuyện gì đâu. Đây chỉ là hiểu lầm thôi.
Trợn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, hiểu lầm? Hai người một trai một gái khỏa thân nằm ôm nhau trên giường cả đêm là chuyện hiểu lầm? Khoan... khoan đã... cô nhớ là hôm qua cô, anh ta, mấy đứa làm thêm trong hiệu sách, mấy đứa bạn đến nhà cô ăn mừng việc bé Tuấn đã có thể đứng lên đi lại, dù chỉ vài bước, sau gần một năm nỗ lực trị liệu. Hình như cô uống rượu thì phải. Hình như còn gần cả một chai rượu, mấy đứa kia mặt gian xảo đưa cho cô hết ly này đến ly khác bắt cô uống, còn nói cho dù say thì cô cũng đang ở nhà có gì mà phải lo lắng? Sau đó... sau đó... sau đó thì sao nữa? Sao cô lại không nhớ gì thế này??? Khi cô ngẩng đầu lên nhìn Tùng Linh, thấy anh nhìn cô như suy nghĩ điều gì khiến cô đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu xuống. Trong hoàn cảnh này thì làm sao bây giờ???
- Đêm qua cô uống say, nôn mửa ra hết quần áo, cho nên bạn cô cởi đồ bẩn ra rồi đặt cô lên giường....
Đầu Diệu Anh càng lúc càng cúi thấp, tai cũng đỏ ửng lên, cô dám chắc giờ cả ngón chân cũng chuyển sang màu đỏ. Nghĩ vậy cô lại kéo chăn che lấy cơ thể mình, đột nhiên Tùng Linh giữ chăn lại, cô hơi khó hiểu ngẩng đầu lên thì thấy anh đang che đi bộ phận quan trọng của mình. Mặt cô hiện tại là đang bốc cháy, thật sự là quá mất mặt.
- ...Sau đó tôi say quá, đi nhầm vào phòng cô, thật xin lỗi, tôi... tôi có thói quen không mặc đồ khi ngủ... – Tùng Linh ngượng ngịu nói xong, cúi người lấy quần áo, lập tức lao nhanh vào trong phòng tắm.
Diệu Anh nghe xong, có chút ngẩn người, sau đó cũng luống cuống cúi xuống tìm quần áo. Nhìn sàn nhà sáng loáng không có một mảnh vải, cô tự nhủ mình ngu ngốc. Anh ta đã nói cô nôn mửa nên bị mấy đứa kia lột sạch đồ rồi ném lên giường, còn tìm đồ dưới đất làm gì? Nếu chúng nó tốt bụng thì chắc bộ đồ ấy đang treo ngoài ban công, nếu không thì chắc chắn đang được vứt vào chậu nào đấy trong phòng tắm.
...Như vậy, anh ta có lẽ là nói thật đi?
Thôi thì cứ mặc đồ vào trước đã, Diệu Anh buông chăn ra, không một mảnh vải trên người đi đến trước tủ quần áo. Đến đồ lót chúng nó cũng lột? Thở dài một hơi, rõ ràng là bị quỷ ám, không thì sao lại gặp chuyện này...
Cạch.
Tùng Linh bước ra khỏi phòng tắm, trước mắt hiện lên hình ảnh Diệu Anh đang xỏ chân vào quần lót. Diệu Anh nghe tiếng, động tác vô thức dừng lại, hoàn toàn bất động không dám cử động. Tùng Linh vội vàng xin lỗi. Sập!!! cánh cửa lại được đóng lại một lần nữa.
Lần này, Diệu Anh nhanh chóng mặc đồ lên người, còn Tùng Linh thì cắm rễ trong nhà tắm không dám bước ra ngoài. Đến khi nghe được sự chấp thuận của Diệu Anh, anh mới dám bước ra ngoài với khuôn mặt không khác gì con tôm luộc.
Bầu không khí ngại ngùng bao trùm lấy hai người. Giống như có cục đá lớn đè lấy cổ họng của họ, chẳng ai mở miệng nói điều gì.
Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại trong túi quần Tùng Linh đã cứu vớt cả hai, Diệu Anh nghe thấy anh lặp lại liên tục ‘vâng’, ‘vâng’. Ngoài ra, chẳng có bất kì một từ khác, lúc sau Tùng Linh xin lỗi cô thêm lần nữa rồi mới xoay người rời đi.
Diệu Anh không tiễn anh, khi cô nghe thấy tiếng cửa ngoài đóng lại, cô mới thở hắt ra nhẹ nhõm, đứng dậy ra cửa khóa trái lại. Bất giác, cô nhìn chiếc điện thoại di động của cô được đặt ở tủ để giày cạnh cửa, cô lập tức cầm lấy nó, bấm một dãy 9 số.
- Alô.
- Alô. Bé à?
- Mẹ!!! Mẹ biết không? Hôm nay con đã đi thêm được 3 bước nữa nhé, ông bà nội cũng vui lắm, mua cho con cả bộ Lego mới nữa cơ, cực kì nhiều hình luôn....
Im lặng nghe giọng nói non nớt của con trai khiến cô bình tĩnh lại rất nhiều. Diệu Anh chỉ mỉm cười lắng nghe, không hề hay biết bên ngoài cánh cửa kia, cũng có một người đang tựa lưng vào cánh cửa giống cô. Đôi mắt của người ấy mang theo một nỗi buồn không tên...
Chương 9: Nhớ
Như thường ngày, Minh Đức mệt mỏi cầm theo cặp tài liệu vào trong nhà, hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy là Ngọc Uyên đang ôm trong tay gói snack to đùng, thèm với chai Cocacola 1 lít. Anh ném mạnh chiếc cặp lên ghế salon mà cô đang ngồi, tháo giầy ra rồi ngồi thụp xuống ngay bên cạnh cô.
Ngọc Uyên liếc cũng không liếc mắt nhìn về phía anh, vẫn tiếp tục bộ phim “Vợ tôi là số 1” của Việt Nam, chăm chú nhìn người đàn bà kia cọ rửa nhà vệ sinh, nói với anh:
- Em vừa gọi người ta mang phở đến, anh đi tắm đi, chắc tí nữa người ta đến.
Minh Đức không trả lời, nhìn thẳng vào người anh yêu, người con gái kiêu kỳ, xinh đẹp từng khiến anh không thể quên suốt 10 năm trời dài đằng đẵng. Vậy mà, sống chung với cô một năm không ngờ lại khiến cho anh mệt mỏi đến như vậy.
Chuyện cô không biết nấu ăn, anh đã biết từ lâu, cũng không hề cảm thấy nó có gì là lớn lao nên không quá để tâm. Khi hai người bắt đầu sống chung với nhau, thường xuyên dắt nhau vào nhà hàng tận hưởng những giây phút lãng mạn. Nhưng, chẳng thể kéo dài, một thời gian sau anh bắt đầu nhớ, nhớ những bát cơm nóng hổi cùng bàn thức ăn thơm ngon, nhớ khuôn mặt hiền dịu luôn mỉm cười nói ‘anh đã về’ mỗi khi anh về.
Từ đó trở đi, anh thường xuyên gọi điện cho Diệu Anh nhiều hơn, muốn được nghe giọng nói của cô, muốn được bàn tay mềm mại ấy massage cơ thể rã rời của anh...
Đôi vai cứng đờ khiến Minh Đức khó chịu, tự đưa hai tay massage cổ, càng massage lại càng khó chịu thêm, nhưng không làm thế thì anh có cảm giác cổ sẽ gãy bất cứ lúc nào.
Một lần, anh nhờ Ngọc Uyên massage cho anh, nhưng căn bản chẳng giúp ích được gì, những ngón tay chẳng có tí sức, cũng không biết cách, cứ sờ qua sờ lại, khiến anh càng phải chịu đựng thêm.
Dù công việc hiện tại bận rộn đến mức nào thì Minh Đức vẫn cố gắng một tuần sắp xếp thời gian để đi massage một lần.
Nghĩ đến Diệu Anh, Minh Đức lại không kìm lòng được, rút điện thoại ở trong túi quần ra, mở hình ảnh gia đình 3 người hiếm hoi chụp chung, do bé Tuấn nằng nặc đòi chụp chung, còn bắt anh và cô để làm hình nền điện thoại, hình nền máy tính. Nhớ lại khuôn mặt con trai lúc ấy, làm mặt nghiêm túc khiến anh giờ nghĩ lại vẫn bật cười.
Không nhịn được, anh bấm gọi số của Diệu Anh. Tút.... tút.... tút..... tiếng chuông từng nhịp, từng nhịp vang lên. Chẳng có người trả lời. Minh Đức hơi thất vọng, cũng hơi ngạc nhiên, chưa bao giờ, từ trước đến nay cô ấy không nhấc điện thoại khi có người gọi điện.
Cánh cửa đột ngột bị mở ra, khiến cho Minh Đức giật nảy mình, nhíu mày nhìn về phía Ngọc Uyên đang nổi sùng ở trước cửa, cô lớn giọng chất vấn:
- Anh lại gọi cho ả ta có phải không?
Anh không trả lời, xoay người ôm lấy gối, anh muốn ngủ.
- Sao anh không trả lời, anh lại gọi cho cô ta có phải hay không?
Tâm trạng không tốt còn bị Ngọc Uyên lớn tiếng tra hỏi khiến anh bực bội, lớn tiếng lại:
- Làm sao? Giờ em muốn cái gì nữa? Em không cho anh nổi một vài phút yên tĩnh nghỉ ngơi à?
- Nghỉ ngơi thì anh cứ nghỉ ngơi đi, làm sao phải gọi cho cô ta?
Minh Đức quay lưng về phía cô, mặc cô phát điên, nói gì thì nói, múa may gì cũng không liên quan đến anh.
Nhạc chuông vang lên, giọng nói của Ngọc Uyên lập tức biến mất, Minh Đức quay người lấy điện thoại, nhưng Ngọc Uyên lại nhanh tay hơn. Nhìn màn hình điện thoại hiển thị tên người gọi, cô như phát điên, ném điện thoại vào tường, thành công làm cho nó im lặng, còn vỡ ra làm nhiều mảnh. Sim một nơi, pin một nơi, điện thoại một nơi.
- Em là đang làm cái gì đây?
- Em cấm anh liên lạc với cô ta, anh có nghe hay chưa?
Minh Đức cầm lấy áo khoác, hướng cửa ngoài đi đến, cô gái này, càng lúc càng khiến cho người khác không thể chịu nổi.
Ngọc Uyên cắn môi nhìn anh đi thẳng ra ngoài không chút do dự, cơn tức cũng giảm đi hơn một nửa, thay vào đó là sợ hãi, cô có cảm giác anh mà đi thì sẽ không trở về, luống cuống chạy theo sau ôm lấy tấm lưng của anh, vội vàng nói:
- Em xin lỗi, là do em quá yêu anh thôi, nghĩ đến việc anh ở bên cô ta 10 năm trời khiến em ghen tị không chịu nổi. Em sẽ không thế nữa đâu, anh đừng đi nhé.
Minh Đức gỡ tay cô ra, lạnh lùng nói:
- Anh muốn yên tĩnh.
Ngọc Uyên nhất quyết không buông, anh liền hơi dùng sức gỡ tay cô ra, nhanh chóng lên xe lái đi. Ngọc Uyên đau, cầm cổ tay vừa bị anh nắm chặt xuýt xoa, vừa tức vừa sợ nhìn về chiếc xe đằng xa.
Lúc này, ở Hà Nội, Diệu Anh đang khó hiểu nhìn chằm chằm vào điện thoại. Sao tự nhiên lại không liên lạc được thế này? Không biết anh ấy gọi có chuyện gì?
- Mẹ! Mẹ!
Diệu Anh cúi đầu xuống, vừa cười vừa xoa đầu con trai:
- Có chuyện gì vậy bé yêu?
- Hôm nay bác sĩ Tùng Linh có đến không mẹ?
Cô ngập ngừng một lúc mới trả lời:
- Mẹ không biết nữa.
- Tại sao cả tuần nay bác sĩ không đến hả mẹ?
- Chắc bác sĩ bận con ạ, bác sĩ cũng còn rất nhiều rất nhiều bệnh nhân khác nữa mà.
- Mẹ gọi điện cho bác sĩ, nói bác sĩ ngày mai đến chơi với con đi.
- Cái này... bác sĩ bận lắm, không thể đến đây chơi được con hiểu không? Ngoan, đừng làm phiền bác sĩ làm việc nhé.
- Không! Mẹ chỉ cần gọi điện hỏi thôi mà, đi mà mẹ.... mẹ....
Diệu Anh nhìn con trai nhõng nhẽo mà thở dài, rốt cuộc đầu hàng:
- Nhưng con tự nói chuyện với bác sĩ nhé. – Cô hiện tại không dám đối diện với anh.
- Được ạ.
Bé Tuấn hớn hở cầm chiếc điện thoại mà mẹ vừa quay số, không nhẫn nại nghe từng hồi chuông:
- Alô!
- Alô! Bác sĩ ạ? Cháu là Tuấn ạ? Sao lâu rồi bác sĩ không đến nhà cháu? Mai bác sĩ có đến nhà cháu được không ạ?
- Anh bạn nhỏ, hỏi nhiều vậy làm sao chú có thể trả lời được đây?
- Hì hì! Vậy mai chú có bận không ạ?
- Mai à? Hình như là không.
- Vậy mai chú đến nhà cháu nhé, cháu đợi chú đó, nhất định phải đến nhé.
Tùng Linh suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn là đáp ứng, mấy ngày không gặp, anh thật sự rất nhớ cô.
Chương 10: Buổi đoàn tụ bất ngờ Cuối tuần là đám cưới của Quốc, em họ của Minh Đức. Bố mẹ của Minh Đức từ ngoại thành đã đến nhà vợ chồng Diệu Anh từ sáng. Nói là đi dự đám cưới của thằng cháu họ, nhưng thật ra là muốn chơi với đứa cháu nội yêu quí trước khi đi du lịch hưởng thụ tuổi già.
Diệu Anh rất hâm mộ bố mẹ chồng, hai người họ sống với nhau hơn nửa đời người rồi mà vẫn gắn bó như hồi tân hôn. Bố chồng vui tính, mẹ chồng tâm lý, cô thật sự rất yêu quí hai người họ, cho nên chuyện của vợ chồngcô, cô vẫn giấu, lấp liếm hai người mà cô yêu quí. Mà, anh căn bản cũng không nhắc đến chuyện này với bố mẹ, nên hai người vẫn không hay biết gì, luôn cho rằng con trai họ chỉ đơn giản chuyển công tác vào Sài Gòn.
Cô với mẹ chồng cùng nhau gọt hoa quả cho hai ông cháu đang ngồi chơi đùa với nhau. Bé hãnh diện khoe với ông bức tranh môn Mỹ Thuật của bé được cô giáo chấm 10 điểm.
Bố chồng cô không những không khen ngợi bé, con bĩu môi nói chỉ tàm tạm, sau đó nói bé mang giấy bút màu lại cho ông. Bé phụng phịu, nhưng vẫn chạy về phòng rồi quay lại với hộp màu dạ mà cô mới mua cho bé cùng những tờ giấy nháp. Bé đem chúng đặt xuống trước mặt ông nội, chăm chăm nhìn ông nội cầm chiếc bút dạ màu tím lên, không hề chớp mắt.
Trước khi hạ ngòi bút xuống giấy, ông ngẩng đầu nhìn bé cười cười, nói:
- Nhìn ông đây này.
Bé cũng không ngẩng lên nhìn ông, mắt vẫn dán chặt vào chiếc bút trong tay ông. Ông đặt bút xuống, cổ tay cử động nhanh chóng, chỉ trong vòng vài giây đã hoàn thành. Lúc ông nhấc ngòi bút lên, một con chuột đã xuất hiện ở trên trang giầy trắng chỉ bằng một nét vẽ. Bé nhìn con chuột trên tờ giấy kinh ngạc kêu lên:
- Oaaaa....
- Thế nào? Đến bao giờ cháu có thể làm được như ông thì mới là giỏi.
- Ông dạy cháu đi ông.
Ông cười cười, vẫy bé ngồi xuống cạnh ông:
- Lại đây.
Bé rất nghe lời, cầm bút với một tờ giấy chạy đến bên cạnh ông ngồi xuống, bắt chước tư thế cầm bút của ông nội.
Ông cầm bút, bắt đầu vẽ lại một lần nữa, nhưng lần này ông cố gắng làm chậm nhất có thể. Bé ngồi cạnh ông, vừa nhìn ông vừa bắt chước ông vẽ trên mặt giấy. Nhưng mà, bé vẽ thế nào cũng không giống được như ông. Vẽ đi vẽ lại rất nhiều lần vẫn không thể ra được hình thù gì khiến bé không vui. Bé bực bội cầm bút vẽ lằng ngoằng trên giấy, rồi lại tìm chỗ trống tiếp tục vẽ lại lần nữa.
- Đến bố cháu còn chưa làm được như ông đâu. – Ông bật cười. – Mà thằng Đức nó không về dự đám cưới thằng Quốc à, chúng nó thân nhau lắm mà.
Diệu Anh đang gọt hoa quả, nghe thấy câu hỏi của bố chồng, giật mình suýt nữa bị đứt tay. Im lặng một lúc, Diệu Anh vừa gọt tiếp hoa quả, vừa trả lời:
- Anh ấy bận mà bố, mới chuyển công tác nên có nhiều việc phải làm.
Minh Đức vừa đáp xuống sân bay Nội Bài, liền bắt taxi về nhà. Anh do dự đứng ở trước cửa, lúc lâu sau mới hạ quyết tâm tra khóa vào ổ, mở cửa.
Anh vừa bước vào trong nhà, lập tức nhìn thấy 8 con mắt đổ dồn về phía mình, có chút ngập ngừng anh mở miệng:
- Con chào bố mẹ. Bố mẹ đến chơi ạ?
Diệu Anh lúng túng nhìn bố chồng, đứng dậy đi về phía chồng, cầm lấy cặp tài liệu trong tay chồng, cười dịu dàng:
- Em tưởng anh bận không về nên không chuẩn bị cơm, anh đã ăn gì chưa, nếu chưa để em đi mua gì đó cho anh ăn?
Minh Đức nhìn vợ, giống như hiểu ra, đáp lại cô:
- À ừ, anh cố gắng hoàn thành công việc rồi mới xin nghỉ. Anh ăn tạm mỳ tôm cũng được.
- Vâng, để em vào chuẩn bị.
Diệu Anh đem cặp tài liệu vào trong phòng, rồi nhanh chóng vào bếp chuẩn bị đồ ăn cho anh.
Minh Đức đến chỗ bố và con trai anh, ngồi xuống, nhìn những tờ giấy mà hai ông cháu vẽ, hỏi:
- Hai ông cháu đang vẽ tranh à?
Không ai trả lời, con trai anh từ lúc anh nhìn thấy anh đứng ở cửa lập tức cúi gằm đầu xuống vẽ loằng ngoằng trên trang giấy, sau đó không hề nhìn anh thêm lần nữa, cũng không chào anh.
- Bé không chào bố à? – Bố Minh Đức lên tiếng, sau đó quay sang nhìn Minh Đức – Tôi còn tưởng anh biệt tích trong Sài Gòn rồi.
- Con xin lỗi vì không gọi điện về thường xuyên. – Anh chăm chú nhìn bé vẽ nghệch ngạc lên giấy, chờ mong bé cười với anh, lao vào ôm anh như ngày trước. – Chân con đã đi được chưa?
Bé vừa nghe anh hỏi, liền buông bút ra, đứng dậy chạy vào trong bếp:
- Mẹ ơi.
- Mày đã làm gì thế?
- Con... con thất dứa với bé. – Minh Đức cúi đầu, không dám nhìn vào mắt bố.
Không biết Diệu Anh, cô ấy nói gì với cả bé,mà bé chưa từng một lần nghe điện thoại của anh. Mỗi khi bé nhấc máy lên, vừa biết là anh gọi thì lập tức cúp máy, anh gọi lại thì không nhấc lên. Nhưng anh nghĩ, Diệu Anh chắc chắn sẽ không làm thế, cô không phải là người như vậy.
Diệu Anh nhìn con trai không vui, liên tục ngọ ngậy ở trên ghế nhìn cô trần rau cải để cho vào bát mì.
- Sao vậy, bố về mà con không vui à? Sao không chào bố một tiếng?
Bé không trả lời, mắt nhìn về phía đôi chân quẫy quẫy.
Reng... reng... reng...
Vừa nghe thấy tiếng chuông bé lập tức nhảy xuống ghế, chạy ra cửa, nhanh tay mở khóa, nhìn cười đứng trước mặt cười toe toét:
- Cháu biết là chú mà.
Tùng Linh nhìn bé, cười đáp lại, cúi người xuống xoa đầu bé:
- Chú đã bảo không được chạy mà.
- He he. – Bé cười gian xảo nhìn vào chiếc túi mà Tùng Linh đang cầm trong tay.
Tùng linh buông tay ra, đưa chiếc túi cho bé:
- Cúa cháu đây.
Minh Đức nhìn người đàn ông đang cười đùa với con trai mình. Người đàn ông này là ai?
Chương 11: Cô không ghét anh Thành thật mà nói thì Minh Đức không có cảm tình với vị bác sĩ này, tuy rằng anh rất biết ơn anh ta đã giúp cho con trai anh có thể đi trở lại. Nhưng là, suốt cả một buổi, ánh mắt của anh ta luôn nhìn về phòng của vợ chồng anh. Diệu Anh ở trong đó đang xem xét sổ sách của hiệu sách. Không biết có phải trùng hợp hay không mà mỗi lần anh nhìn về phía anh ta là y như rằng anh ta đang hướng về căn phòng đang đóng kín cửa kia.
Mười giờ tối.
Bố mẹ Minh Đức kéo đứa cháu nội đi làm vệ sinh cá nhân trước khi đi ngủ, hai người họ luôn luôn đúng giờ đúng giấc, giống như chiếc đồng hồ báo thức vậy. Căn nhà của hai vợ chồng cô tuy diện tích khá lớn nhưng chỉ có duy nhất hai phòng ngủ, một phòng của vợ chồng cô, một phòng của con trai cô. Cho nên, khi hai già một trẻ nhỏ dắt tay nhau về phòng để ngủ, ngoài phòng khách chỉ còn lại hai người, một đang thu dọn, một đang xem tivi.
Diệu Anh đắn đo, cô không muốn ngủ chung với anh, nhưng cũng không thể để cho anh ngủ ở sôpha ngoài phòng khách được. Sáng sớm, bố mẹ chồng của cô dậy tập thể dục mà thấy hình ảnh đấy thì cô biết nói như thế nào? Minh Đức nhìn thấy sự giằng co trong mắt cô, anh biết, cô không muốn nằm cạnh một người chồng bỏ vợ bỏ con mà đi như anh. Biết rõ lỗi lầm là của bản thân, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà cảm thấy chua xót. Một gia đình êm ấm lại bị chính tay anh hủy hoại đi tất cả. Lúc anh định nói anh sẽ ngủ ở phòng khách thì nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của cô vang lên:
- Anh đi rửa ráy đi rồi về phòng ngủ đi, em đi thay ga giường mới. – Anh không thích màu hồng, nhưng cô lại thích, cho nên sau khi anh đi, cô đã quyết định mua ga giường mới hợp với sở thích cá nhân.
Minh Đức khá ngạc nhiên, đứng dậy đi vào phòng tìm bộ đồ ngủ để thay. Những bộ quần áo thơm ngát mùi hương xả, một mùi hương quen thuộc dịu dàng bao phủ lấy anh. Sau khi chuyển vào Sài Gòn, rõ ràng anh cũng mua cùng một hãng, cùng một loại, nhưng lại không có được mùi hương như khi cô giặt.
Bình thường, những chuyện này đều là cô chuẩn bị sẵn cho anh.
Cầm bộ quần áo trong tay, Minh Đức bước về phía phòng tắm, làm việc liên tục suốt một tuần qua, còn không nghỉ ngơi liền lên máy bay trở về Hà Nội khiến cho cơ thể anh mệt mỏi rã rời. Anh vừa đi vừa bẻ cổ, xoay vai, xoay hông, các khớp xương cứ kêu lên răng rắc, Diệu Anh đang trải ga trên giường giật mình quay lại nhìn anh tự lấy tay xoa bóp chiếc cổ mỏi nhừ.
Tắm xong, Minh Đức gần như ngã vật xuống giường, lâu lắm rồi mới có cảm giác thoải mái như thế này. Diệu Anh sau khi vệ sinh cá nhân xong, ra ngoài thấy anh đang nằm úp mặt xuống gối, tay liên tục bóp bóp phần gáy. Không biết đang suy nghĩ điều gì, Diệu Anh ngồi xuống cạnh Minh Đức, vươn tay xoa bóp. Minh Đức lại ngạc nhiên thêm một lần nữa, nhưng anh chỉ im lặng hưởng thụ đôi bàn tay dịu dàng kia. Không rõ là quá mệt mỏi, hay thoải mái mà Minh Đức dần dần ngủ thiếp đi.
Diệu Anh cảm nhận rõ rệt được bờ vai cứng ngắc, các cơ bắp căng cứng, cô phải mất khá nhiều thời gian để có thể giúp chúng trở nên thoải mái. Thay vào đó, cả hai bàn tay của cô mỏi nhừ, Diệu Anh lắc lắc cổ tay, chui vào trong chăn. Cô nằm sát mép giường, trằn trọc không ngủ, cứ nhìn chằm chằm vào trần nhà. Một lúc lâu về sau, cô mới từ từ khép mắt lại.
Diệu Anh ngủ, nhưng cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, không thể nào chìm sâu vào trong giấc ngủ. Mọi động tĩnh của Minh Đức cô đều cảm giác rõ rệt, từng cái xoay người, cái cựa mình của anh. Cho đến khi đôi tay rắn chắc của anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô thì Diệu Anh mở mắt ra. Cô cắn môi, từ tốn gỡ tay anh ra, cẩn thận rời khỏi giường. Diệu Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng, rồi lại nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, đi về phía sô pha trong phòng khách ngồi xuống. Đôi mắt vô thức nhìn về vị trí mà Tùng Linh hay ngồi, không hay biết.
Thật ra, cô không ghét anh ấy, không ghét chồng cô, cũng không hận.
Đã từng, nhưng không phải bây giờ.
Cô đã yêu anh ngay từ lần đầu gặp mặt, trái tim nồng nhiệt năm xưa trao cho anh không một chút do dự. Kết hôn với anh, chịu đựng sự lạnh nhạt của anh. Ban đầu, cô cho rằng, đấy chỉ đơn giản là tính anh nó vậy, nên cô không để tâm. Cô cố gắng sửa đổi sao cho bản thân hợp với anh, dần dần cô trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền dịu, một người phụ nữ trầm tĩnh. Trước đây cô không phải như vậy, cô cũng là một cô sinh viên tinh nghịch, cũng là thiếu nữ mơ mộng, nhưng từ khi gặp anh, tất cả đều vì anh mà thay đổi.
Tuy anh lãnh đạm với cô, nhưng chưa từng lớn tiếng với cô, càng không đi lăng nhăng bên ngoài, mọi thói hư tật xấu đều không có. Hơn nữa, dù lạnh nhạt nhưng anh vẫn quan tâm đến cô, vẫn nhớ sinh nhật cô, những ngày kỉ niệm... và... chưa từng để cô một mình. Cô luôn có thể bất cứ lúc nào, ôm lấy anh, cảm nhận hơi ấm của anh.
Đến khi, bức ảnh trong ví của anh xuất hiện trong cuộc đời của cô...
Mọi thứ gần như đảo lộn, cô mất ngủ cả tháng trời, lo lắng, sợ hãi, còn thường xuyên như điên dại đi đến công ty của chồng, ngây ngốc ngồi trong quán nước đối diện công ty chồng cả ngày, chỉ để xem người con gái ấy là ai.
Nhưng chưa từng xuất hiện, người con gái ấy chưa một lần xuất hiện, anh cũng chỉ đi làm, đi ăn, rồi đi về nhà.
Sau đó, cô thuyết phục bản thân phải tin anh, có lẽ đó chỉ là một người nào đó quan trọng của anh, một người nào đó không liên quan đến gia đình vợ chồng cô. Anh vẫn vậy, không thay đổi, vẫn luôn về nhà đúng giờ, chăm sóc cô như trước nay vẫn vậy.
Rồi một năm trước, cô mới hiểu được một điều. Anh vẫn vậy, không thay đổi. Nhưng là, không phải với cô...
Ban đầu, nỗi đau gần như xé toạc trái tim mỏng manh của cô, đau đến không thở được, đau đến nước mắt không thể cầm lại được. Nhưng ngày ngày vẫn luôn phải mỉm cười, dù lệ đang đọng ở khóe mắt.
Vài tháng sau, sau khi đã quen thuộc với cái lạnh của đêm, cô không còn đau nữa, trong lòng có có tĩnh lặng, không đau, không cảm giác. Trái tim chỉ rung động khi con trai bé bỏng tươi cười rạng rỡ, xúc động khi con trai bé bỏng chảy mồ hôi, nỗ lực chữa trị đôi chân. Còn có nụ cười ấm áp của người nào đấy...
Cô không hiểu, tại sao anh lại quay trở về?
Anh về để tham dự lễ cưới của em họ? Vậy anh cần gì phải về nhà?
Hay anh và cô gái kia đã chấm dứt? Vì anh biết được giá trị của gia đình?
Hay....
Hay....
Còn cô? Cô thì cảm thấy như thế nào? Anh về thì sao? Còn không về thì sao? Cô cũng mong muốn gia đình có thể trở lại được như trước, bố của con trai cô trở về, lại tiếp tục sưởi ấm cho cô thay cho những đêm dài lạnh giá. Lại trở về một gia đình hoàn hảo, êm ấm, hạnh phúc.
Nhưng mà, tại sao lòng cô vẫn lạnh đến vậy? Vòng tay kia lại khiến cô bài xích đến vậy?
]Chương 12: Vị khách không ngờ Kiểm tra lại đồ trong túi, Diệu Anh lục lục một lúc vẫn không tìm thấy điện thoại, cô cúi đầu nhìn vào ngăn bàn, không có.
- Bà chủ, em về trước nhé.
Diệu Anh ngẩng đầu lên, cười:
- Ừ, về cẩn thận nhé.
Diệu Anh nhíu mày nghĩ, điện thoại cô để ở đâu? Cô đứng dậy đi vào trong phòng thay đồ, mở tủ riêng của cô, a, đây rồi.
6 cuộc gọi nhỡ.
6 cuộc? Lần đầu tiên cô nhận được nhiều cuộc gọi như thế. Cuộc gọi gần nhất là của bé, cách đây 5 phút, 5 cuộc còn lại đều là của Tùng Linh. Diệu Anh bấm nút gọi lại cho bé.
- Alô!
- Bé à?
- Mẹ! Con gọi điện nhưng mẹ không nhấc máy
- Bé gọi mẹ có chuyện gì thế? Mẹ để quên điện thoại ở trong tủ đồ.
- Con không có. Là chú Tùng Linh gọi điện cho mẹ nhiều lần không được nên mới gọi điện hỏi con, cho nên con gọi cho mẹ.
- Vậy à, giờ mẹ dọn dẹp rồi về nhé, con muốn ăn gì để mẹ mua đồ về nấu cho bé.
- Nhưng ông nói, hôm nay đưa cả nhà đi ăn bít tết, mẹ về nhanh đi, rồi chúng ta cùng đi ăn bít tết.
- Ừ, hì, mẹ về đây.
Tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh thu hút tầm mắt của Diệu Anh, cô ngẩng đầu lên nhìn người đang đi vào trong, có chút ngạc nhiên.
- Chị tưởng hôm nay em không đến, đang định đóng cửa đi về.
- Em cũng tưởng không đến được, nhưng cuối cùng lại hoàn thành trước thời gian dự định.
- Đã xin phép thì tiện thể nghỉ ngơi một ngày cũng được mà. – Diệu Anh cười ngọt ngào.
- Dạ thôi, em về nhà chán không có gì làm, đã thế thì phải kiếm tiền chứ. He he.
- Vậy chìa khóa chị để lại nhé, may mà chưa tắt máy tính.
- Vâng, chị về cẩn thận.
- Ừ, không cần ở lại quá muộn đâu, tầm 9 giờ thì em đóng cửa cũng được.
- Chị sẽ không trừ lương chứ?
- Ha ha, ai lại làm thế.
Diệu Anh nhìn điện thoại, nghĩ một lúc rồi bấm gọi lại cho Tùng Linh, tiếng tút tút vang lên bên tai. Cô đẩy cửa bước ra ngoài, trước mặt cô liền có một chiếc xe máy đỗ lại. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông tắt máy, gạt chân chống, cô hạ điện thoại xuống, mỉm cười:
- Chào anh.
- Em có thời gian rảnh chứ? Cùng đi ăn tối nhé?
- Xin lỗi, hôm nay không được...
- Vậy 15 phút được không?
Diệu Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trong tay, rồi hướng anh gật đầu.
- Em muốn uống gì?
- Em muốn cốc sinh tố xoài, làm ơn. – Cô đưa lại menu cho Tùng Linh.
Anh không nhìn menu, đưa lại cho bồi bàn đứng bên cạnh.
- Một sinh tố xoài, một chanh leo.
- Anh thường xuyên đến nơi này sao? – Diệu Anh thấy anh không cần nhìn thực đơn thì thắc mắc.
- Cũng thỉnh thoảng, anh thích không khí ở đây.
- Vậy anh có chuyện gì? Không phải chỉ đến đây để thưởng thích không khí chứ? – Cô cười.
- Anh có thể hỏi em một câu?
- Nếu không khó thì được.
Anh vươn tay cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn trước mặt. Diệu Anh ngạc nhiên, muốn rụt tay lại mà không thể rụt lại được, lòng bàn tay ấm áp kia không phải là thứ để cô có thể nắm lấy.
- Liệu... anh có cơ hội ở bên cạnh em không?
- Xin lỗi, em không hiểu.
- Anh biết là em hiểu.
- Vậy thì anh cũng phải biết là em không thể... Xin lỗi, em có việc, em phải đi.
- Vậy để anh đưa em về. – Tùng Linh thất vọng buông tay ra, vẫy tay gọi bồi bàn.
- Không, không cần, em muốn tự về.
Nói xong, không kịp để anh từ chối, cô liền đứng dậy xoay người bỏ chạy. Tùng Linh nhìn cô chạy trốn trong lòng vừa đau vừa mất mát.
Hòa mình vào dòng người qua lại trên đường, trong đầu Diệu Anh đều là hình ảnh Tùng Linh...
Hôm sau.
Lễ cưới của Quốc được tổ chức ở công viên Tuổi Trẻ, Võ Thị Sáu. Diệu Anh cầm tay bé đi lên cầu thang tầng hai, nơi buổi tiệc sắp bắt đầu, bố mẹ chồng cô cùng Minh Đức đi theo ở phía sau. Bé mặc trên người bộ đồ vest màu hồng, tóc đen mềm mại được Diệu Anh vuốt gel tạo kiểu rất bắt mắt. Đôi mắt to tròn hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải, Diệu Anh nhìn mà buồn cười, hỏi bé:
- Sao thế?
Bé ngước đầu lên nhìn mẹ, hỏi:
- Mẹ ơi, Quý có đến không mẹ? – Quý, em họ bằng tuổi với bé, ở dưới Hải Phòng. Thứ bảy, chủ nhật mỗi tuần đều theo mẹ lên cửa hàng trên phố Bạch Mai, nhưng Quý hầu hết đều sang nhà Diệu Anh chơi với bé, ít khi ở cửa hàng với mẹ. Hai đứa nhỏ còn tắm chung, ngủ chung, rất thân thiết.
- Giờ này chắc phải đến rồi, để mẹ gọi điện hỏi xem nhé?
- Vâng. – Bé ngồi xuống ghế bên phải mẹ, nhìn mẹ cầm điện thoại áp vào tai.
Minh Đức kéo ghế ngồi xuống cạnh bé, bé quay đầu lại thấy anh chuẩn bị ngồi xuống liền bật dậy, trèo qua đùi mẹ ngồi sang ghế bên trái còn trống cạnh mẹ. Minh Đức thấy bé trốn tránh anh, trong lòng vừa buồn vừa bực, nhưng chẳng thể nói ra điều gì.
Bố mẹ Minh Đức ngồi ở đối diện thấy cháu nội tránh bố như tránh dịch bệnh cũng chỉ thở dài, ở chung mấy ngày, hai người thấy thành quen, cũng từng ngồi xuống cạnh bé thử tâm sự, hỏi han. Nhưng lần nào bé cũng im lặng không trả lời, hoặc trốn tránh, hết đi tắm lại tìm mẹ, rồi học bài, đi ngủ, đủ các loại lý do. Hai người cũng dò hỏi ở chỗ Diệu Anh, cô thì không im lặng nhưng lại lấy nhiều lí do để che giấu. Tuy hai vợ chồng Diệu Anh, Minh Đức vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng hai bố con lại bất thường, khiến bố mẹ chồng Diệu Anh rất thắc mắc. Muốn tìm hiểu lại không có cách nào nên chỉ có thể im lặng đứng ngoài nhìn.
- Quý đang ở dưới tầng một, gần bể bơi chơi với mấy đứa. – Diệu Anh cất điện thoại vào trong túi, nhìn bé nói.
- Con xuống được không mẹ? – Bé nhìn Diệu Anh hỏi ý kiến.
- Cũng được, nhưng nhớ cẩn thận, đừng chạy nhanh quá, cũng không được nhảy, biết chưa? – Diệu Anh nhìn bé, dịu dàng dặn dò.
- Vâng.
Bé lập tức tụt xuống khỏi ghế, chạy ra phía cửa. Diệu Anh không nhịn được lớn tiếng nhắc bé không được chạy, bé nghe thấy tiếng mẹ nhắc, quay đầu lại cười hì hì rồi ngừng chạy, cẩn thận đi xuống cầu thang.
Cô dâu chú rể quàng tay nhau đi từng bàn chúc rượu, khuôn mặt cả hai người đều lộ rõ lên nét vui mừng. Miệng không ngừng cười, lộ rõ hàm răng trắng đều, sáng bóc. Diệu Anh nhìn hai người họ, nhớ đến lễ cưới của cô...
Đám cưới của Quốc khá là xa hoa, mọi thứ đều được chuẩn bị một cách kĩ lưỡng. Nghe mẹ Quốc nói, tất cả đều là Quốc dùng hết tâm ý lo lắng, sắp xếp. Diệu Anh rất hâm mộ vợ Quốc, có được một người chồng tỉ mỉ như vậy.
Bữa tiệc kết thúc bởi những lời chúc phúc và chào tạm biệt, Diệu Anh vừa đi vừa cười nói chuyện với mẹ của Quý, hai đứa nhỏ cũng ở đằng trước líu ríu không ngừng. Bố mẹ chồng cô và Minh Đức đi bên cạnh cũng đang nói chuyện gì đó với nhau.
Một thân ảnh nhỏ nhắn đứng ở ngay phía cổng rơi vào tầm nhìn của Diệu Anh, cô ngừng cười, dừng bước, nhìn thẳng về phía người con gái kia. Mẹ Quý thấy cô dừng lại thì thắc mắc, hỏi:
- Sao vậy?
Nghe thấy câu hỏi của mẹ Quý, bố mẹ chồng và chồng Diệu Anh cũng dừng lại, quay đầu nhìn cô, thấy ánh mắt cô nhìn về phía cổng, cũng quay đầu về phía cổng. Tất cả đều nhìn chăm chăm vào người đang đứng trước cổng, Trần Ngọc Uyên.
Ngọc Uyên liếc cũng không liếc mắt nhìn về phía anh, vẫn tiếp tục bộ phim “Vợ tôi là số 1” của Việt Nam, chăm chú nhìn người đàn bà kia cọ rửa nhà vệ sinh, nói với anh:
- Em vừa gọi người ta mang phở đến, anh đi tắm đi, chắc tí nữa người ta đến.
Minh Đức không trả lời, nhìn thẳng vào người anh yêu, người con gái kiêu kỳ, xinh đẹp từng khiến anh không thể quên suốt 10 năm trời dài đằng đẵng. Vậy mà, sống chung với cô một năm không ngờ lại khiến cho anh mệt mỏi đến như vậy.
Chuyện cô không biết nấu ăn, anh đã biết từ lâu, cũng không hề cảm thấy nó có gì là lớn lao nên không quá để tâm. Khi hai người bắt đầu sống chung với nhau, thường xuyên dắt nhau vào nhà hàng tận hưởng những giây phút lãng mạn. Nhưng, chẳng thể kéo dài, một thời gian sau anh bắt đầu nhớ, nhớ những bát cơm nóng hổi cùng bàn thức ăn thơm ngon, nhớ khuôn mặt hiền dịu luôn mỉm cười nói ‘anh đã về’ mỗi khi anh về.
Từ đó trở đi, anh thường xuyên gọi điện cho Diệu Anh nhiều hơn, muốn được nghe giọng nói của cô, muốn được bàn tay mềm mại ấy massage cơ thể rã rời của anh...
Đôi vai cứng đờ khiến Minh Đức khó chịu, tự đưa hai tay massage cổ, càng massage lại càng khó chịu thêm, nhưng không làm thế thì anh có cảm giác cổ sẽ gãy bất cứ lúc nào.
Một lần, anh nhờ Ngọc Uyên massage cho anh, nhưng căn bản chẳng giúp ích được gì, những ngón tay chẳng có tí sức, cũng không biết cách, cứ sờ qua sờ lại, khiến anh càng phải chịu đựng thêm.
Dù công việc hiện tại bận rộn đến mức nào thì Minh Đức vẫn cố gắng một tuần sắp xếp thời gian để đi massage một lần.
Nghĩ đến Diệu Anh, Minh Đức lại không kìm lòng được, rút điện thoại ở trong túi quần ra, mở hình ảnh gia đình 3 người hiếm hoi chụp chung, do bé Tuấn nằng nặc đòi chụp chung, còn bắt anh và cô để làm hình nền điện thoại, hình nền máy tính. Nhớ lại khuôn mặt con trai lúc ấy, làm mặt nghiêm túc khiến anh giờ nghĩ lại vẫn bật cười.
Không nhịn được, anh bấm gọi số của Diệu Anh. Tút.... tút.... tút..... tiếng chuông từng nhịp, từng nhịp vang lên. Chẳng có người trả lời. Minh Đức hơi thất vọng, cũng hơi ngạc nhiên, chưa bao giờ, từ trước đến nay cô ấy không nhấc điện thoại khi có người gọi điện.
Cánh cửa đột ngột bị mở ra, khiến cho Minh Đức giật nảy mình, nhíu mày nhìn về phía Ngọc Uyên đang nổi sùng ở trước cửa, cô lớn giọng chất vấn:
- Anh lại gọi cho ả ta có phải không?
Anh không trả lời, xoay người ôm lấy gối, anh muốn ngủ.
- Sao anh không trả lời, anh lại gọi cho cô ta có phải hay không?
Tâm trạng không tốt còn bị Ngọc Uyên lớn tiếng tra hỏi khiến anh bực bội, lớn tiếng lại:
- Làm sao? Giờ em muốn cái gì nữa? Em không cho anh nổi một vài phút yên tĩnh nghỉ ngơi à?
- Nghỉ ngơi thì anh cứ nghỉ ngơi đi, làm sao phải gọi cho cô ta?
Minh Đức quay lưng về phía cô, mặc cô phát điên, nói gì thì nói, múa may gì cũng không liên quan đến anh.
Nhạc chuông vang lên, giọng nói của Ngọc Uyên lập tức biến mất, Minh Đức quay người lấy điện thoại, nhưng Ngọc Uyên lại nhanh tay hơn. Nhìn màn hình điện thoại hiển thị tên người gọi, cô như phát điên, ném điện thoại vào tường, thành công làm cho nó im lặng, còn vỡ ra làm nhiều mảnh. Sim một nơi, pin một nơi, điện thoại một nơi.
- Em là đang làm cái gì đây?
- Em cấm anh liên lạc với cô ta, anh có nghe hay chưa?
Minh Đức cầm lấy áo khoác, hướng cửa ngoài đi đến, cô gái này, càng lúc càng khiến cho người khác không thể chịu nổi.
Ngọc Uyên cắn môi nhìn anh đi thẳng ra ngoài không chút do dự, cơn tức cũng giảm đi hơn một nửa, thay vào đó là sợ hãi, cô có cảm giác anh mà đi thì sẽ không trở về, luống cuống chạy theo sau ôm lấy tấm lưng của anh, vội vàng nói:
- Em xin lỗi, là do em quá yêu anh thôi, nghĩ đến việc anh ở bên cô ta 10 năm trời khiến em ghen tị không chịu nổi. Em sẽ không thế nữa đâu, anh đừng đi nhé.
Minh Đức gỡ tay cô ra, lạnh lùng nói:
- Anh muốn yên tĩnh.
Ngọc Uyên nhất quyết không buông, anh liền hơi dùng sức gỡ tay cô ra, nhanh chóng lên xe lái đi. Ngọc Uyên đau, cầm cổ tay vừa bị anh nắm chặt xuýt xoa, vừa tức vừa sợ nhìn về chiếc xe đằng xa.
Lúc này, ở Hà Nội, Diệu Anh đang khó hiểu nhìn chằm chằm vào điện thoại. Sao tự nhiên lại không liên lạc được thế này? Không biết anh ấy gọi có chuyện gì?
- Mẹ! Mẹ!
Diệu Anh cúi đầu xuống, vừa cười vừa xoa đầu con trai:
- Có chuyện gì vậy bé yêu?
- Hôm nay bác sĩ Tùng Linh có đến không mẹ?
Cô ngập ngừng một lúc mới trả lời:
- Mẹ không biết nữa.
- Tại sao cả tuần nay bác sĩ không đến hả mẹ?
- Chắc bác sĩ bận con ạ, bác sĩ cũng còn rất nhiều rất nhiều bệnh nhân khác nữa mà.
- Mẹ gọi điện cho bác sĩ, nói bác sĩ ngày mai đến chơi với con đi.
- Cái này... bác sĩ bận lắm, không thể đến đây chơi được con hiểu không? Ngoan, đừng làm phiền bác sĩ làm việc nhé.
- Không! Mẹ chỉ cần gọi điện hỏi thôi mà, đi mà mẹ.... mẹ....
Diệu Anh nhìn con trai nhõng nhẽo mà thở dài, rốt cuộc đầu hàng:
- Nhưng con tự nói chuyện với bác sĩ nhé. – Cô hiện tại không dám đối diện với anh.
- Được ạ.
Bé Tuấn hớn hở cầm chiếc điện thoại mà mẹ vừa quay số, không nhẫn nại nghe từng hồi chuông:
- Alô!
- Alô! Bác sĩ ạ? Cháu là Tuấn ạ? Sao lâu rồi bác sĩ không đến nhà cháu? Mai bác sĩ có đến nhà cháu được không ạ?
- Anh bạn nhỏ, hỏi nhiều vậy làm sao chú có thể trả lời được đây?
- Hì hì! Vậy mai chú có bận không ạ?
- Mai à? Hình như là không.
- Vậy mai chú đến nhà cháu nhé, cháu đợi chú đó, nhất định phải đến nhé.
Tùng Linh suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn là đáp ứng, mấy ngày không gặp, anh thật sự rất nhớ cô.
Chương 10: Buổi đoàn tụ bất ngờ Cuối tuần là đám cưới của Quốc, em họ của Minh Đức. Bố mẹ của Minh Đức từ ngoại thành đã đến nhà vợ chồng Diệu Anh từ sáng. Nói là đi dự đám cưới của thằng cháu họ, nhưng thật ra là muốn chơi với đứa cháu nội yêu quí trước khi đi du lịch hưởng thụ tuổi già.
Diệu Anh rất hâm mộ bố mẹ chồng, hai người họ sống với nhau hơn nửa đời người rồi mà vẫn gắn bó như hồi tân hôn. Bố chồng vui tính, mẹ chồng tâm lý, cô thật sự rất yêu quí hai người họ, cho nên chuyện của vợ chồngcô, cô vẫn giấu, lấp liếm hai người mà cô yêu quí. Mà, anh căn bản cũng không nhắc đến chuyện này với bố mẹ, nên hai người vẫn không hay biết gì, luôn cho rằng con trai họ chỉ đơn giản chuyển công tác vào Sài Gòn.
Cô với mẹ chồng cùng nhau gọt hoa quả cho hai ông cháu đang ngồi chơi đùa với nhau. Bé hãnh diện khoe với ông bức tranh môn Mỹ Thuật của bé được cô giáo chấm 10 điểm.
Bố chồng cô không những không khen ngợi bé, con bĩu môi nói chỉ tàm tạm, sau đó nói bé mang giấy bút màu lại cho ông. Bé phụng phịu, nhưng vẫn chạy về phòng rồi quay lại với hộp màu dạ mà cô mới mua cho bé cùng những tờ giấy nháp. Bé đem chúng đặt xuống trước mặt ông nội, chăm chăm nhìn ông nội cầm chiếc bút dạ màu tím lên, không hề chớp mắt.
Trước khi hạ ngòi bút xuống giấy, ông ngẩng đầu nhìn bé cười cười, nói:
- Nhìn ông đây này.
Bé cũng không ngẩng lên nhìn ông, mắt vẫn dán chặt vào chiếc bút trong tay ông. Ông đặt bút xuống, cổ tay cử động nhanh chóng, chỉ trong vòng vài giây đã hoàn thành. Lúc ông nhấc ngòi bút lên, một con chuột đã xuất hiện ở trên trang giầy trắng chỉ bằng một nét vẽ. Bé nhìn con chuột trên tờ giấy kinh ngạc kêu lên:
- Oaaaa....
- Thế nào? Đến bao giờ cháu có thể làm được như ông thì mới là giỏi.
- Ông dạy cháu đi ông.
Ông cười cười, vẫy bé ngồi xuống cạnh ông:
- Lại đây.
Bé rất nghe lời, cầm bút với một tờ giấy chạy đến bên cạnh ông ngồi xuống, bắt chước tư thế cầm bút của ông nội.
Ông cầm bút, bắt đầu vẽ lại một lần nữa, nhưng lần này ông cố gắng làm chậm nhất có thể. Bé ngồi cạnh ông, vừa nhìn ông vừa bắt chước ông vẽ trên mặt giấy. Nhưng mà, bé vẽ thế nào cũng không giống được như ông. Vẽ đi vẽ lại rất nhiều lần vẫn không thể ra được hình thù gì khiến bé không vui. Bé bực bội cầm bút vẽ lằng ngoằng trên giấy, rồi lại tìm chỗ trống tiếp tục vẽ lại lần nữa.
- Đến bố cháu còn chưa làm được như ông đâu. – Ông bật cười. – Mà thằng Đức nó không về dự đám cưới thằng Quốc à, chúng nó thân nhau lắm mà.
Diệu Anh đang gọt hoa quả, nghe thấy câu hỏi của bố chồng, giật mình suýt nữa bị đứt tay. Im lặng một lúc, Diệu Anh vừa gọt tiếp hoa quả, vừa trả lời:
- Anh ấy bận mà bố, mới chuyển công tác nên có nhiều việc phải làm.
Minh Đức vừa đáp xuống sân bay Nội Bài, liền bắt taxi về nhà. Anh do dự đứng ở trước cửa, lúc lâu sau mới hạ quyết tâm tra khóa vào ổ, mở cửa.
Anh vừa bước vào trong nhà, lập tức nhìn thấy 8 con mắt đổ dồn về phía mình, có chút ngập ngừng anh mở miệng:
- Con chào bố mẹ. Bố mẹ đến chơi ạ?
Diệu Anh lúng túng nhìn bố chồng, đứng dậy đi về phía chồng, cầm lấy cặp tài liệu trong tay chồng, cười dịu dàng:
- Em tưởng anh bận không về nên không chuẩn bị cơm, anh đã ăn gì chưa, nếu chưa để em đi mua gì đó cho anh ăn?
Minh Đức nhìn vợ, giống như hiểu ra, đáp lại cô:
- À ừ, anh cố gắng hoàn thành công việc rồi mới xin nghỉ. Anh ăn tạm mỳ tôm cũng được.
- Vâng, để em vào chuẩn bị.
Diệu Anh đem cặp tài liệu vào trong phòng, rồi nhanh chóng vào bếp chuẩn bị đồ ăn cho anh.
Minh Đức đến chỗ bố và con trai anh, ngồi xuống, nhìn những tờ giấy mà hai ông cháu vẽ, hỏi:
- Hai ông cháu đang vẽ tranh à?
Không ai trả lời, con trai anh từ lúc anh nhìn thấy anh đứng ở cửa lập tức cúi gằm đầu xuống vẽ loằng ngoằng trên trang giấy, sau đó không hề nhìn anh thêm lần nữa, cũng không chào anh.
- Bé không chào bố à? – Bố Minh Đức lên tiếng, sau đó quay sang nhìn Minh Đức – Tôi còn tưởng anh biệt tích trong Sài Gòn rồi.
- Con xin lỗi vì không gọi điện về thường xuyên. – Anh chăm chú nhìn bé vẽ nghệch ngạc lên giấy, chờ mong bé cười với anh, lao vào ôm anh như ngày trước. – Chân con đã đi được chưa?
Bé vừa nghe anh hỏi, liền buông bút ra, đứng dậy chạy vào trong bếp:
- Mẹ ơi.
- Mày đã làm gì thế?
- Con... con thất dứa với bé. – Minh Đức cúi đầu, không dám nhìn vào mắt bố.
Không biết Diệu Anh, cô ấy nói gì với cả bé,mà bé chưa từng một lần nghe điện thoại của anh. Mỗi khi bé nhấc máy lên, vừa biết là anh gọi thì lập tức cúp máy, anh gọi lại thì không nhấc lên. Nhưng anh nghĩ, Diệu Anh chắc chắn sẽ không làm thế, cô không phải là người như vậy.
Diệu Anh nhìn con trai không vui, liên tục ngọ ngậy ở trên ghế nhìn cô trần rau cải để cho vào bát mì.
- Sao vậy, bố về mà con không vui à? Sao không chào bố một tiếng?
Bé không trả lời, mắt nhìn về phía đôi chân quẫy quẫy.
Reng... reng... reng...
Vừa nghe thấy tiếng chuông bé lập tức nhảy xuống ghế, chạy ra cửa, nhanh tay mở khóa, nhìn cười đứng trước mặt cười toe toét:
- Cháu biết là chú mà.
Tùng Linh nhìn bé, cười đáp lại, cúi người xuống xoa đầu bé:
- Chú đã bảo không được chạy mà.
- He he. – Bé cười gian xảo nhìn vào chiếc túi mà Tùng Linh đang cầm trong tay.
Tùng linh buông tay ra, đưa chiếc túi cho bé:
- Cúa cháu đây.
Minh Đức nhìn người đàn ông đang cười đùa với con trai mình. Người đàn ông này là ai?
Chương 11: Cô không ghét anh Thành thật mà nói thì Minh Đức không có cảm tình với vị bác sĩ này, tuy rằng anh rất biết ơn anh ta đã giúp cho con trai anh có thể đi trở lại. Nhưng là, suốt cả một buổi, ánh mắt của anh ta luôn nhìn về phòng của vợ chồng anh. Diệu Anh ở trong đó đang xem xét sổ sách của hiệu sách. Không biết có phải trùng hợp hay không mà mỗi lần anh nhìn về phía anh ta là y như rằng anh ta đang hướng về căn phòng đang đóng kín cửa kia.
Mười giờ tối.
Bố mẹ Minh Đức kéo đứa cháu nội đi làm vệ sinh cá nhân trước khi đi ngủ, hai người họ luôn luôn đúng giờ đúng giấc, giống như chiếc đồng hồ báo thức vậy. Căn nhà của hai vợ chồng cô tuy diện tích khá lớn nhưng chỉ có duy nhất hai phòng ngủ, một phòng của vợ chồng cô, một phòng của con trai cô. Cho nên, khi hai già một trẻ nhỏ dắt tay nhau về phòng để ngủ, ngoài phòng khách chỉ còn lại hai người, một đang thu dọn, một đang xem tivi.
Diệu Anh đắn đo, cô không muốn ngủ chung với anh, nhưng cũng không thể để cho anh ngủ ở sôpha ngoài phòng khách được. Sáng sớm, bố mẹ chồng của cô dậy tập thể dục mà thấy hình ảnh đấy thì cô biết nói như thế nào? Minh Đức nhìn thấy sự giằng co trong mắt cô, anh biết, cô không muốn nằm cạnh một người chồng bỏ vợ bỏ con mà đi như anh. Biết rõ lỗi lầm là của bản thân, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà cảm thấy chua xót. Một gia đình êm ấm lại bị chính tay anh hủy hoại đi tất cả. Lúc anh định nói anh sẽ ngủ ở phòng khách thì nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của cô vang lên:
- Anh đi rửa ráy đi rồi về phòng ngủ đi, em đi thay ga giường mới. – Anh không thích màu hồng, nhưng cô lại thích, cho nên sau khi anh đi, cô đã quyết định mua ga giường mới hợp với sở thích cá nhân.
Minh Đức khá ngạc nhiên, đứng dậy đi vào phòng tìm bộ đồ ngủ để thay. Những bộ quần áo thơm ngát mùi hương xả, một mùi hương quen thuộc dịu dàng bao phủ lấy anh. Sau khi chuyển vào Sài Gòn, rõ ràng anh cũng mua cùng một hãng, cùng một loại, nhưng lại không có được mùi hương như khi cô giặt.
Bình thường, những chuyện này đều là cô chuẩn bị sẵn cho anh.
Cầm bộ quần áo trong tay, Minh Đức bước về phía phòng tắm, làm việc liên tục suốt một tuần qua, còn không nghỉ ngơi liền lên máy bay trở về Hà Nội khiến cho cơ thể anh mệt mỏi rã rời. Anh vừa đi vừa bẻ cổ, xoay vai, xoay hông, các khớp xương cứ kêu lên răng rắc, Diệu Anh đang trải ga trên giường giật mình quay lại nhìn anh tự lấy tay xoa bóp chiếc cổ mỏi nhừ.
Tắm xong, Minh Đức gần như ngã vật xuống giường, lâu lắm rồi mới có cảm giác thoải mái như thế này. Diệu Anh sau khi vệ sinh cá nhân xong, ra ngoài thấy anh đang nằm úp mặt xuống gối, tay liên tục bóp bóp phần gáy. Không biết đang suy nghĩ điều gì, Diệu Anh ngồi xuống cạnh Minh Đức, vươn tay xoa bóp. Minh Đức lại ngạc nhiên thêm một lần nữa, nhưng anh chỉ im lặng hưởng thụ đôi bàn tay dịu dàng kia. Không rõ là quá mệt mỏi, hay thoải mái mà Minh Đức dần dần ngủ thiếp đi.
Diệu Anh cảm nhận rõ rệt được bờ vai cứng ngắc, các cơ bắp căng cứng, cô phải mất khá nhiều thời gian để có thể giúp chúng trở nên thoải mái. Thay vào đó, cả hai bàn tay của cô mỏi nhừ, Diệu Anh lắc lắc cổ tay, chui vào trong chăn. Cô nằm sát mép giường, trằn trọc không ngủ, cứ nhìn chằm chằm vào trần nhà. Một lúc lâu về sau, cô mới từ từ khép mắt lại.
Diệu Anh ngủ, nhưng cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, không thể nào chìm sâu vào trong giấc ngủ. Mọi động tĩnh của Minh Đức cô đều cảm giác rõ rệt, từng cái xoay người, cái cựa mình của anh. Cho đến khi đôi tay rắn chắc của anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô thì Diệu Anh mở mắt ra. Cô cắn môi, từ tốn gỡ tay anh ra, cẩn thận rời khỏi giường. Diệu Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng, rồi lại nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, đi về phía sô pha trong phòng khách ngồi xuống. Đôi mắt vô thức nhìn về vị trí mà Tùng Linh hay ngồi, không hay biết.
Thật ra, cô không ghét anh ấy, không ghét chồng cô, cũng không hận.
Đã từng, nhưng không phải bây giờ.
Cô đã yêu anh ngay từ lần đầu gặp mặt, trái tim nồng nhiệt năm xưa trao cho anh không một chút do dự. Kết hôn với anh, chịu đựng sự lạnh nhạt của anh. Ban đầu, cô cho rằng, đấy chỉ đơn giản là tính anh nó vậy, nên cô không để tâm. Cô cố gắng sửa đổi sao cho bản thân hợp với anh, dần dần cô trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền dịu, một người phụ nữ trầm tĩnh. Trước đây cô không phải như vậy, cô cũng là một cô sinh viên tinh nghịch, cũng là thiếu nữ mơ mộng, nhưng từ khi gặp anh, tất cả đều vì anh mà thay đổi.
Tuy anh lãnh đạm với cô, nhưng chưa từng lớn tiếng với cô, càng không đi lăng nhăng bên ngoài, mọi thói hư tật xấu đều không có. Hơn nữa, dù lạnh nhạt nhưng anh vẫn quan tâm đến cô, vẫn nhớ sinh nhật cô, những ngày kỉ niệm... và... chưa từng để cô một mình. Cô luôn có thể bất cứ lúc nào, ôm lấy anh, cảm nhận hơi ấm của anh.
Đến khi, bức ảnh trong ví của anh xuất hiện trong cuộc đời của cô...
Mọi thứ gần như đảo lộn, cô mất ngủ cả tháng trời, lo lắng, sợ hãi, còn thường xuyên như điên dại đi đến công ty của chồng, ngây ngốc ngồi trong quán nước đối diện công ty chồng cả ngày, chỉ để xem người con gái ấy là ai.
Nhưng chưa từng xuất hiện, người con gái ấy chưa một lần xuất hiện, anh cũng chỉ đi làm, đi ăn, rồi đi về nhà.
Sau đó, cô thuyết phục bản thân phải tin anh, có lẽ đó chỉ là một người nào đó quan trọng của anh, một người nào đó không liên quan đến gia đình vợ chồng cô. Anh vẫn vậy, không thay đổi, vẫn luôn về nhà đúng giờ, chăm sóc cô như trước nay vẫn vậy.
Rồi một năm trước, cô mới hiểu được một điều. Anh vẫn vậy, không thay đổi. Nhưng là, không phải với cô...
Ban đầu, nỗi đau gần như xé toạc trái tim mỏng manh của cô, đau đến không thở được, đau đến nước mắt không thể cầm lại được. Nhưng ngày ngày vẫn luôn phải mỉm cười, dù lệ đang đọng ở khóe mắt.
Vài tháng sau, sau khi đã quen thuộc với cái lạnh của đêm, cô không còn đau nữa, trong lòng có có tĩnh lặng, không đau, không cảm giác. Trái tim chỉ rung động khi con trai bé bỏng tươi cười rạng rỡ, xúc động khi con trai bé bỏng chảy mồ hôi, nỗ lực chữa trị đôi chân. Còn có nụ cười ấm áp của người nào đấy...
Cô không hiểu, tại sao anh lại quay trở về?
Anh về để tham dự lễ cưới của em họ? Vậy anh cần gì phải về nhà?
Hay anh và cô gái kia đã chấm dứt? Vì anh biết được giá trị của gia đình?
Hay....
Hay....
Còn cô? Cô thì cảm thấy như thế nào? Anh về thì sao? Còn không về thì sao? Cô cũng mong muốn gia đình có thể trở lại được như trước, bố của con trai cô trở về, lại tiếp tục sưởi ấm cho cô thay cho những đêm dài lạnh giá. Lại trở về một gia đình hoàn hảo, êm ấm, hạnh phúc.
Nhưng mà, tại sao lòng cô vẫn lạnh đến vậy? Vòng tay kia lại khiến cô bài xích đến vậy?
]Chương 12: Vị khách không ngờ Kiểm tra lại đồ trong túi, Diệu Anh lục lục một lúc vẫn không tìm thấy điện thoại, cô cúi đầu nhìn vào ngăn bàn, không có.
- Bà chủ, em về trước nhé.
Diệu Anh ngẩng đầu lên, cười:
- Ừ, về cẩn thận nhé.
Diệu Anh nhíu mày nghĩ, điện thoại cô để ở đâu? Cô đứng dậy đi vào trong phòng thay đồ, mở tủ riêng của cô, a, đây rồi.
6 cuộc gọi nhỡ.
6 cuộc? Lần đầu tiên cô nhận được nhiều cuộc gọi như thế. Cuộc gọi gần nhất là của bé, cách đây 5 phút, 5 cuộc còn lại đều là của Tùng Linh. Diệu Anh bấm nút gọi lại cho bé.
- Alô!
- Bé à?
- Mẹ! Con gọi điện nhưng mẹ không nhấc máy
- Bé gọi mẹ có chuyện gì thế? Mẹ để quên điện thoại ở trong tủ đồ.
- Con không có. Là chú Tùng Linh gọi điện cho mẹ nhiều lần không được nên mới gọi điện hỏi con, cho nên con gọi cho mẹ.
- Vậy à, giờ mẹ dọn dẹp rồi về nhé, con muốn ăn gì để mẹ mua đồ về nấu cho bé.
- Nhưng ông nói, hôm nay đưa cả nhà đi ăn bít tết, mẹ về nhanh đi, rồi chúng ta cùng đi ăn bít tết.
- Ừ, hì, mẹ về đây.
Tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh thu hút tầm mắt của Diệu Anh, cô ngẩng đầu lên nhìn người đang đi vào trong, có chút ngạc nhiên.
- Chị tưởng hôm nay em không đến, đang định đóng cửa đi về.
- Em cũng tưởng không đến được, nhưng cuối cùng lại hoàn thành trước thời gian dự định.
- Đã xin phép thì tiện thể nghỉ ngơi một ngày cũng được mà. – Diệu Anh cười ngọt ngào.
- Dạ thôi, em về nhà chán không có gì làm, đã thế thì phải kiếm tiền chứ. He he.
- Vậy chìa khóa chị để lại nhé, may mà chưa tắt máy tính.
- Vâng, chị về cẩn thận.
- Ừ, không cần ở lại quá muộn đâu, tầm 9 giờ thì em đóng cửa cũng được.
- Chị sẽ không trừ lương chứ?
- Ha ha, ai lại làm thế.
Diệu Anh nhìn điện thoại, nghĩ một lúc rồi bấm gọi lại cho Tùng Linh, tiếng tút tút vang lên bên tai. Cô đẩy cửa bước ra ngoài, trước mặt cô liền có một chiếc xe máy đỗ lại. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông tắt máy, gạt chân chống, cô hạ điện thoại xuống, mỉm cười:
- Chào anh.
- Em có thời gian rảnh chứ? Cùng đi ăn tối nhé?
- Xin lỗi, hôm nay không được...
- Vậy 15 phút được không?
Diệu Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trong tay, rồi hướng anh gật đầu.
- Em muốn uống gì?
- Em muốn cốc sinh tố xoài, làm ơn. – Cô đưa lại menu cho Tùng Linh.
Anh không nhìn menu, đưa lại cho bồi bàn đứng bên cạnh.
- Một sinh tố xoài, một chanh leo.
- Anh thường xuyên đến nơi này sao? – Diệu Anh thấy anh không cần nhìn thực đơn thì thắc mắc.
- Cũng thỉnh thoảng, anh thích không khí ở đây.
- Vậy anh có chuyện gì? Không phải chỉ đến đây để thưởng thích không khí chứ? – Cô cười.
- Anh có thể hỏi em một câu?
- Nếu không khó thì được.
Anh vươn tay cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn trước mặt. Diệu Anh ngạc nhiên, muốn rụt tay lại mà không thể rụt lại được, lòng bàn tay ấm áp kia không phải là thứ để cô có thể nắm lấy.
- Liệu... anh có cơ hội ở bên cạnh em không?
- Xin lỗi, em không hiểu.
- Anh biết là em hiểu.
- Vậy thì anh cũng phải biết là em không thể... Xin lỗi, em có việc, em phải đi.
- Vậy để anh đưa em về. – Tùng Linh thất vọng buông tay ra, vẫy tay gọi bồi bàn.
- Không, không cần, em muốn tự về.
Nói xong, không kịp để anh từ chối, cô liền đứng dậy xoay người bỏ chạy. Tùng Linh nhìn cô chạy trốn trong lòng vừa đau vừa mất mát.
Hòa mình vào dòng người qua lại trên đường, trong đầu Diệu Anh đều là hình ảnh Tùng Linh...
Hôm sau.
Lễ cưới của Quốc được tổ chức ở công viên Tuổi Trẻ, Võ Thị Sáu. Diệu Anh cầm tay bé đi lên cầu thang tầng hai, nơi buổi tiệc sắp bắt đầu, bố mẹ chồng cô cùng Minh Đức đi theo ở phía sau. Bé mặc trên người bộ đồ vest màu hồng, tóc đen mềm mại được Diệu Anh vuốt gel tạo kiểu rất bắt mắt. Đôi mắt to tròn hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải, Diệu Anh nhìn mà buồn cười, hỏi bé:
- Sao thế?
Bé ngước đầu lên nhìn mẹ, hỏi:
- Mẹ ơi, Quý có đến không mẹ? – Quý, em họ bằng tuổi với bé, ở dưới Hải Phòng. Thứ bảy, chủ nhật mỗi tuần đều theo mẹ lên cửa hàng trên phố Bạch Mai, nhưng Quý hầu hết đều sang nhà Diệu Anh chơi với bé, ít khi ở cửa hàng với mẹ. Hai đứa nhỏ còn tắm chung, ngủ chung, rất thân thiết.
- Giờ này chắc phải đến rồi, để mẹ gọi điện hỏi xem nhé?
- Vâng. – Bé ngồi xuống ghế bên phải mẹ, nhìn mẹ cầm điện thoại áp vào tai.
Minh Đức kéo ghế ngồi xuống cạnh bé, bé quay đầu lại thấy anh chuẩn bị ngồi xuống liền bật dậy, trèo qua đùi mẹ ngồi sang ghế bên trái còn trống cạnh mẹ. Minh Đức thấy bé trốn tránh anh, trong lòng vừa buồn vừa bực, nhưng chẳng thể nói ra điều gì.
Bố mẹ Minh Đức ngồi ở đối diện thấy cháu nội tránh bố như tránh dịch bệnh cũng chỉ thở dài, ở chung mấy ngày, hai người thấy thành quen, cũng từng ngồi xuống cạnh bé thử tâm sự, hỏi han. Nhưng lần nào bé cũng im lặng không trả lời, hoặc trốn tránh, hết đi tắm lại tìm mẹ, rồi học bài, đi ngủ, đủ các loại lý do. Hai người cũng dò hỏi ở chỗ Diệu Anh, cô thì không im lặng nhưng lại lấy nhiều lí do để che giấu. Tuy hai vợ chồng Diệu Anh, Minh Đức vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng hai bố con lại bất thường, khiến bố mẹ chồng Diệu Anh rất thắc mắc. Muốn tìm hiểu lại không có cách nào nên chỉ có thể im lặng đứng ngoài nhìn.
- Quý đang ở dưới tầng một, gần bể bơi chơi với mấy đứa. – Diệu Anh cất điện thoại vào trong túi, nhìn bé nói.
- Con xuống được không mẹ? – Bé nhìn Diệu Anh hỏi ý kiến.
- Cũng được, nhưng nhớ cẩn thận, đừng chạy nhanh quá, cũng không được nhảy, biết chưa? – Diệu Anh nhìn bé, dịu dàng dặn dò.
- Vâng.
Bé lập tức tụt xuống khỏi ghế, chạy ra phía cửa. Diệu Anh không nhịn được lớn tiếng nhắc bé không được chạy, bé nghe thấy tiếng mẹ nhắc, quay đầu lại cười hì hì rồi ngừng chạy, cẩn thận đi xuống cầu thang.
Cô dâu chú rể quàng tay nhau đi từng bàn chúc rượu, khuôn mặt cả hai người đều lộ rõ lên nét vui mừng. Miệng không ngừng cười, lộ rõ hàm răng trắng đều, sáng bóc. Diệu Anh nhìn hai người họ, nhớ đến lễ cưới của cô...
Đám cưới của Quốc khá là xa hoa, mọi thứ đều được chuẩn bị một cách kĩ lưỡng. Nghe mẹ Quốc nói, tất cả đều là Quốc dùng hết tâm ý lo lắng, sắp xếp. Diệu Anh rất hâm mộ vợ Quốc, có được một người chồng tỉ mỉ như vậy.
Bữa tiệc kết thúc bởi những lời chúc phúc và chào tạm biệt, Diệu Anh vừa đi vừa cười nói chuyện với mẹ của Quý, hai đứa nhỏ cũng ở đằng trước líu ríu không ngừng. Bố mẹ chồng cô và Minh Đức đi bên cạnh cũng đang nói chuyện gì đó với nhau.
Một thân ảnh nhỏ nhắn đứng ở ngay phía cổng rơi vào tầm nhìn của Diệu Anh, cô ngừng cười, dừng bước, nhìn thẳng về phía người con gái kia. Mẹ Quý thấy cô dừng lại thì thắc mắc, hỏi:
- Sao vậy?
Nghe thấy câu hỏi của mẹ Quý, bố mẹ chồng và chồng Diệu Anh cũng dừng lại, quay đầu nhìn cô, thấy ánh mắt cô nhìn về phía cổng, cũng quay đầu về phía cổng. Tất cả đều nhìn chăm chăm vào người đang đứng trước cổng, Trần Ngọc Uyên.
Chương 13: Đưa ra quyết định
Minh Đức nhìn chằm chằm Ngọc Uyên, vừa ngạc nhiên vừa giận dữ. Tại sao cô ta lại có mặt ở đây? Ngọc Uyên đứng ở cổng thấy anh đi ra, cố tình không để ý giận dữ ở trong mắt anh, vui vẻ đi đến gần. Cô đi xuyên qua Diệu Anh và mẹ của Quý, quàng lấy tay của anh, lên tiếng:
- Em chờ anh mãi.
Minh Đức không lên tiếng, chỉ chậm rãi gỡ tay của cô ra, mắt cẩn thận liếc về phía Diệu Anh và bố mẹ anh. Thì thấy bố mẹ anh vẻ mặt đã mất sạch ý cười, khó chịu nhìn Ngọc Uyên, bà nhíu mày, nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô đang dán lấy cánh tay của con trai bà.
Ngọc Uyên quay đầu nhìn về bố mẹ anh, tươi cười chào hỏi:
- Con chào bố mẹ.
- Không dám, tôi cả đời này chỉ sinh có một đứa con trai mà thôi. – Người đàn bà này, ngay từ ban đầu bà đã không thích, từ tính cách đến cử chỉ đều khiến bà cảm thấy khó chịu.
Ngọc Uyên không để ý, vẫn cười hì hì, ôm tay Minh Đức, cố ý nói:
- Em có thai rồi.
****
Trong phòng, Diệu Anh và mẹ chồng cô cùng nhau ngồi ở trên giường, rất lâu không nói gì. Không biết thời gian trôi qua bao nhiêu lâu, mẹ chồng cô mới thở dài, hỏi:
- Tại sao con không nói gì với mẹ? – Tuy là bà hỏi Diệu Anh, nhưng bản thân bà cũng biết được câu trả lời. Một chuyện đáng xấu hổ như vậy làm sao có thể nói ra khỏi miệng, chưa kể, với tính cách của cô thì chắc chắn sẽ giấu nhẹm đi. Bà lần nữa lại thở dài – Vậy con định như thế nào?
- Con cũng không biết nữa...
- Con... đã từng nghĩ đến ly hôn chưa?
- Ly hôn...? Cũng không phải con chưa từng nghĩ, nhưng là con thắc mắc, tại sao anh ấy chưa từng đề cập ly hôn với con?
- Nó chưa từng đề cập ly hôn với con sao? – Bà cúi đầu ngẫm nghĩ lại câu này.
- Vâng, con nghĩ chắc anh ấy không muốn bé có gia đình không vẹn toàn...
- Nếu nó nghĩ được như thế thì ban đầu đừng có làm.
- Mẹ...
- Được rồi, chuyện cũng xảy ra rồi, không nói nữa, thế bây giờ con định thế nào? – Bà hỏi lại lần nữa.
- Mẹ, con cũng không biết bây giờ làm như thế nào. Cô gái kia đã mang thai rồi, con không muốn đứa trẻ ấy sinh ra không có bố, nhưng con cũng không muốn con trai con không có bố...
Nói xong, cô nhìn mẹ chồng đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó ở bên cạnh. Bà im lặng một hồi, rồi chuyển tầm nhìn về phía cô, nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, hỏi:
- Con còn yêu nó không?
- Con... còn yêu anh ấy không? – Diệu Anh không trả lời, lặp lại câu hỏi, cũng như đang hỏi chính lòng mình. Yêu? Cô có còn yêu hay không?
Mẹ chồng cô thở dài lần thứ ba, đôi bàn tay nhăn nheo đặt lên tay của cô, nhẹ giọng:
- Mẹ sẽ không vì nó là con trai mẹ mà nói giúp cho nó, bởi vì trong chuyện này, nó là có lỗi với con. Nên mẹ cũng không thể ích kỉ đòi hỏi con chấp nhận nó hay như thế nào cả. Nhưng, nếu như con còn yêu nó thì hãy tiếp tục ở bên nó, đấu tranh vì bản thân, chứ đừng im lặng chịu đựng, biết không. Còn nếu... – Bà dừng lại một chút, rồi mới tiếp tục – Còn nếu, con đã không còn yêu nó thì... ly hôn đi, tự mình tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Còn chuyện của hai đứa nhỏ, cả hai đều vô tội, tội lỗi là ở bậc làm cha, làm mẹ hai người bọn họ, con không cần ôm tội vào người, biết không. Chuyện dù bắt đầu thế nào, lý do ra sao, thì kết cục cũng không thể tốt đẹp cả đôi đường. Dù sao, mẹ thấy, có lẽ với bé, việc không có bố cũng không nghiêm trọng như con nghĩ...
Bà buông tay Diệu Anh ra, đứng dậy đi về phía phòng bé. Bà thấy bé đang ngồi trên bàn viết hay vẽ cái gì đấy, không để ý đến ông nội đang ngồi cạnh nhìn chằm chằm. Ông nội bé thấy bà vào thì nhìn bà lắc lắc đầu, bà gật đầu hiểu ý, đi đến gần bé, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bé:
- Cháu đang làm gì thế? – Mắt bà nhìn về phía bức tranh bé đang lấy màu sáp tô lên, toàn bộ bức tranh đều là màu tối, không có lấy một nửa màu sáng nào. Bà cầm lấy bút màu trên tay bé, xoay ghế bé lại, nhìn bé mỉm cười – Nói chuyện với bà nhé.
Bé nhìn bà nội một lúc, sau đó mới gật gật cái đầu nhỏ.
- Cháu cũng biết chuyện của bố mẹ cháu phải không?
Bé lại lần nữa gật đầu, mắt nhìn những ngón tay đang vặn vẹo nhau. Bà ngồi xuống giường cạnh chồng, cũng đem chiếc ghế bé đang ngồi kéo lại gần, giống như vô ý hỏi:
- Nếu bố mẹ cháu không sống với nhau nữa thì cháu muốn sống với ai?
- Bố mẹ cháu không sống với nhau. – Bà nghe bé trả lời thì hơi giật mình, ngẫm lại cũng đúng là hai vợ chồng chúng nó không sống với nhau đã một thời gian rồi. Cuối cùng bà hỏi lại:
- Vậy nếu bố mẹ cháu ly hôn thì sao?
- Không phải không sống với nhau thì là ly hôn ạ? – Bé có chút không hiểu, hỏi lại.
- Không phải, khi hai vợ chồng không sống với nhau gọi là ly thân, còn ly hôn thì sẽ không còn là vợ chồng, cháu có hiểu không?
Bé vừa lắc đầu vừa gật đầu, có cái hiểu có cái không hiểu, không phải bố mẹ là vợ chồng hay sao? Không phải vợ chồng thì nó có phải không có bố mẹ hay không? Bà nội bé thấy vậy cũng từ từ giải thích:
- Bố cháu và mẹ cháu yêu nhau, thích nhau, sau đó kết hôn thì gọi là vợ chồng, kết hôn là hứa sẽ mãi mãi ở bên nhau như ông nội với bà nội ấy. Còn bố cháu là không giữ lời hứa, không muốn ở bên mẹ cháu mãi mãi nên ly hôn. Sau khi ly hôn thì sẽ ở mãi mãi bên người khác không phải mẹ cháu. Còn mẹ cháu cũng có thể tự đi tìm hạnh phúc, cháu có hiểu không?
Đôi mắt ngân ngấn nước ngẩng lên nhìn bà, buồn bã hỏi:
- Vậy cháu không được ở với mẹ nữa ạ?
- Không đâu cháu yêu, cháu có thể ở với bất kì ai cháu muốn. Mẹ, bố, thậm chí là với ông bà. Thế cháu muốn ở với mẹ à?
Bé gật gật đầu, giọt nước mắt không cẩn thận rơi khỏi khóe mắt:
- Vậy mẹ cháu ly hôn, mẹ cháu có thể có hạnh phúc phải không bà?
- Phải, mẹ cháu sẽ mãi mãi ở bên cháu, cũng có thể có một chú khác ở bên mẹ cháu yêu cháu, chăm sóc mẹ con cháu, cũng có thể là không có chú nào, mẹ cháu chờ sau này cháu lớn lên chăm sóc mẹ cháu.
- Vậy mẹ sẽ không còn khóc nữa phải không bà?
Bà bế thằng bé ra khỏi ghế, ôm vào trong lòng, nghẹn ngào:
- Cháu ngoan thì mẹ cháu sẽ không khóc.
- Cháu sẽ ngoan, sẽ chăm sóc cho mẹ. – Lời hứa non nớt từ chiếc miệng nhỏ nhắn, đồng thời, bé cũng ghi nhớ vào trong lòng.
Diệu Anh đứng ngoài cửa che miệng, khẽ nức nở.
Chương 14: Kết thúc
Nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, Diệu Anh vẫn không thể đưa ra quyết định cuối cùng, mà cũng có lẽ cô đã quyết định, nhưng chưa đủ kiên quyết để thực hiện. Cô mơ mơ màng màng cầm quyển sách, nhưng không có nổi nửa chữ vào đầu. Oanh đi ngang qua thấy Diệu Anh đang ngồi trên ghế thì lại gần, đứng bên cạnh hỏi:
- Chị đang nghĩ gì thế?
- À? Hả? Gì cơ? – Diệu Anh giật mình nghiêng đầu nhìn Oanh đang ngó vào quyển sách cô đang cầm trên tay.
- Hạt giống tâm hồn? Em hỏi là chị đang nghĩ gì?
- À không, không có gì... – Diệu Anh vô thức nhìn lại quyển sách ở trong tay, hóa ra là cô đang đọc Hạt Giống Tâm Hồn.
Oanh im lặng, ngó trái ngó phải thấy hiệu sách giờ không có người liền chạy ra một góc đem ghế lại gần cô ngồi xuống, không để ý Diệu Anh, giống như là nói lan man:
- Từ thời xưa, người ta thường dùng sự đảm đang, sức chịu đựng, nhịn nhục người chồng là đức tính tốt đẹp của một người phụ nữ. Nhưng em thấy, phụ nữ cũng là người, cũng có tình cảm, có suy nghĩ riêng, không có lý do gì để mà phải ngồi một mình chịu đựng nỗi đau, hay phải ngồi trong góc tối liếm láp vết thương trong khi người khác lại rạng người dưới ánh sáng. – Mẹ cô chính là một bằng chứng, là một người vợ điển hình, suốt cả cuộc đời chỉ biết cặm cụi ở trong bếp, bận rộn làm việc nhà, nhưng rồi chồng “chán cơm thèm phở”. Ông bắt đầu mất cảm giác với người vợ đầu ấp tay gối suốt nửa cuộc đời, bắt đầu chán nhìn người vợ ăn mặc lôi thôi, đầu tóc bù xù, suốt ngày chỉ nằm nhà ăn lại ngủ. Thay vào đó, những thứ hào nhoáng đẹp đẽ ở bên ngoài thu hút ông khiến ông bỏ mặc vợ, đi sớm về muộn. Mỗi ngày, cô nhìn mẹ ngồi một mình ở trước bàn ăn, hết nhìn đồng hồ lại nhìn về cửa, chờ đợi mỏi mòn khiến bà tiều tụy, hốc hác, nhưng chẳng đổi lại được một cái nhìn của chồng. Cho đến khi cái chết cận kề bà, bà vẫn nhìn về phía cửa như một thói quen, nhưng điều cuối cùng mà bà nói với cô lại là ‘Mẹ thích nhất là khi con cười, mắt con giống hệt mắt mẹ, vậy nên đừng oán hận bất kì người nào’. Nước mắt lặng yên rơi xuống, cơ thể đang ôm trong tay dần dần khiến lạnh lẽo khiến cô từ khẽ nức nở chuyển thành gào khóc như một đứa trẻ. – Chị biết không, trong xã hội mang tiếng bình đẳng dường như đẹp đẽ đến mức hoàn hảo này chỉ toàn máu và nước mắt. Người nào muốn có hạnh phúc, thì nhất định phải nhẫn tâm. Đừng bao giờ nghĩ cho người khác, chỉ nên nghĩ cho bản thân thôi.
Cô không bao giờ muốn Diệu Anh giống như mẹ cô, giống người mẹ hiền lành nhưng lại vì một lần lầm lỡ, lấy phải một ông chồng bạc tình mà hủy hoại cả cuộc đời. Đáng lẽ bà phải kiêu ngạo, phải chứng minh cho ông ta, trên đời này bà không có ông vẫn sống tốt, vẫn có thể hạnh phúc...
Diệu Anh ngạc nhiên nhìn Oanh, người con gái hồn nhiên, luôn tràn ngập tiếng cười lanh lảnh như chuông gió. Đôi mắt nghịch ngợm kia giờ đang trầm tư nhìn về phía xa xôi, giọng nói cũng không thể che giấu nổi đau thương.
- Đã có chuyện gì sao? – Diệu Anh hỏi.
- Làm gì có chuyện gì. Em chỉ muốn chị hạnh phúc thôi. – Oanh thu ánh mắt lại, cười hì hì nhìn Diệu Anh rồi đứng dậy chạy ra chỗ người khách vừa tiến vào.
Một tuần sau, Diệu Anh cùng Minh Đức kí tên vào đơn ly hôn.
Bố mẹ chồng cô, à không, phải là bố mẹ chồng cũ của cô sau sự việc của vợ chồng cô cũng nặng nề tạm biệt mẹ con cô lên máy bay đi du lịch, nhưng họ lại kiên quyết không gặp mặt đứa con trai duy nhất. Còn chồng cũ của cô và cô gái kia cũng trở về Sài Gòn, cô định đi tiễn nhưng nghĩ lại, cuối cùng ở nhà. Cô hỏi ý bé có muốn tiễn bố không, bé lắc đầu nguầy nguậy không chịu đi. Thay vì đi tiễn bố, bé lại nằng nặc đòi gặp chú Tùng Linh.
Nhắc đến Tùng Linh, Diệu Anh mới nhận ra rằng từ sau cái hôm cô gặp anh ở hiệu sách thì không còn thấy bóng dáng của anh nữa. Không biết cái cảm giác trống rỗng, thiếu thiếu một thứ gì đó có phải là anh hay không? Hình như hơn một năm nay cô đã quen với chuyện anh xuất hiện trong cuộc đời cô, quen với nụ cười dịu dàng.
Sau khi đưa bé đi học, cô chần chờ một lúc, rồi mới đi đến trước cửa nhà Tùng Linh, đây là lần đầu tiên cô đến nhà anh, run rẩy bấm chuông cửa. Cô đợi một lúc lâu vẫn không có người ra mở cửa, không nhịn được lại vươn tay bấm thêm một lần nữa.
- Ơ. Diệu Anh đấy hả?
- Dạ, chào cô Trần. – Diệu Anh khẽ cúi đầu hướng cô Trần tay đang xách túi đồ ăn.
- Cháu tìm Tùng Linh à?
- À... vâng.
- Cháu không biết sao?
- Biết gì ạ? – Diệu Anh hỏi lại.
- Tùng Linh không ở đây nữa, nghe ông nhà cô nói thì hình như hôm nay lên máy bay đấy.
- Lên máy bay ạ? – Cô ngạc nhiên, tại sao không ai nói với cô chuyện này? – Cô có biết anh ấy đi đâu không ạ?
- Không, cô không biết, thôi, cô phải về nấu cơm đây, không ông nhà cô về lại không có gì ăn.
- Vâng, cháu chào cô.
Diệu Anh rút điện thoại từ trong túi ra, bấm số điện thoại của Tùng, trả lời cô là tổng đài thông báo điện thoại không liên lạc được. Trong lòng cô trở nên luống cuống, không biết nên làm như thế nào. Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô lập tức gọi cho Hiền, nếu cô nhớ không nhầm thì hai người trước học chung đại học.
- Alô!
- Cậu có biết là anh Tùng Linh hôm nay bay không?
- À, Tùng Linh à, mình có biết. Có chuyện gì thế?
- Sao cậu biết mà không nói với mình?
- Mình tưởng cậu biết rồi, với lại chuyện của anh ta thì liên quan gì đến cậu mà hốt hoảng thế? – Hiền trong lòng biết rõ nhưng vẫn giả vờ hỏi, cô biết Diệu Anh giờ vẫn không nhận ra tình cảm thật của mình.
Diệu Anh im lặng, phải, chuyện anh bay đi đâu đâu có liên quan đến cô, tại sao cô lại cuống lên khi nghe thấy anh phải bay. Đây là chuyện riêng của anh mà, cô đâu có là gì của anh để anh phải báo cáo cho cô. Hơn nữa, giờ bé cũng lành hẳn rồi, anh là bác sĩ cũng hết nghĩa vụ dành cho mẹ con rồi... Vậy mà cô tưởng hai người đã là bạn. Nghĩ đến lần cuối gặp anh, cô đình chỉ suy nghĩ làm bạn, cô đã từ chối tình cảm của người ta rồi, chẳng lẽ còn muốn mặt dày mày dạn nhận sự quan tâm của người ta. Nhưng mà, sao cô lại cảm thấy mất mát thế này, lòng lại đau một cách khó hiểu...
- Khoảng bốn tiếng nữa máy bay cất cánh, cậu cứ suy nghĩ đi.
Sau một thời gian ngẩn người đứng ở trước cửa nhà Tùng Linh, cô cuối cùng cũng quyết định bắt taxi đến sân bay. Cô không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao, cũng không quan tâm đến chuyện khác, nhưng cô biết, lúc này cô không đi thì cô sẽ hối hận.
Chạy khắp sân bay Nội Bài, Diệu Anh mới phát hiện thấy anh, tay xách balô đi vào cửa khẩu, cô không suy nghĩ liền hét lớn:
- Đừng, đừng đi!!!!!
Tùng Linh giật mình khi nghe thấy giọng nói của cô, hơn nữa còn nói ra câu mà anh vẫn luôn mong chờ, lắc đầu tự nhủ mình sinh ảo giác, tiếp tục đi về phía trước.
- Đừng, đừng đi, đừng rời khỏi em!
Tùng Linh quay đầu lại thấy cô đứng sau hàng rào, nhìn vào đôi mắt ẩm ướt của cô khiến anh mất hết suy nghĩ, buông balô trên tay ra, chạy về phía cô. Anh dừng lại, đứng ở trước mặt cô, hai người cứ nhìn vào không ai nói một lời. Một lúc sau, Diệu Anh không dám tiếp tục nhìn vào ánh mắt thâm tình của anh nữa, cúi đầu xuống trốn tránh ánh mắt của anh.
Tùng Linh ngọt ngào ở trong lòng, không kiềm chế được ôm cô vào trong lòng, hỏi lại:
- Thật sự không muốn anh rời khỏi em?
Diệu Anh đỏ mặt, không nói gì, chỉ ngượng ngùng gật đầu. Tùng Linh cười, lấy điện thoại của cô, gọi điện thoại đến một nơi, rồi mang theo hành lý cùng cô trở về.
- Chị đang nghĩ gì thế?
- À? Hả? Gì cơ? – Diệu Anh giật mình nghiêng đầu nhìn Oanh đang ngó vào quyển sách cô đang cầm trên tay.
- Hạt giống tâm hồn? Em hỏi là chị đang nghĩ gì?
- À không, không có gì... – Diệu Anh vô thức nhìn lại quyển sách ở trong tay, hóa ra là cô đang đọc Hạt Giống Tâm Hồn.
Oanh im lặng, ngó trái ngó phải thấy hiệu sách giờ không có người liền chạy ra một góc đem ghế lại gần cô ngồi xuống, không để ý Diệu Anh, giống như là nói lan man:
- Từ thời xưa, người ta thường dùng sự đảm đang, sức chịu đựng, nhịn nhục người chồng là đức tính tốt đẹp của một người phụ nữ. Nhưng em thấy, phụ nữ cũng là người, cũng có tình cảm, có suy nghĩ riêng, không có lý do gì để mà phải ngồi một mình chịu đựng nỗi đau, hay phải ngồi trong góc tối liếm láp vết thương trong khi người khác lại rạng người dưới ánh sáng. – Mẹ cô chính là một bằng chứng, là một người vợ điển hình, suốt cả cuộc đời chỉ biết cặm cụi ở trong bếp, bận rộn làm việc nhà, nhưng rồi chồng “chán cơm thèm phở”. Ông bắt đầu mất cảm giác với người vợ đầu ấp tay gối suốt nửa cuộc đời, bắt đầu chán nhìn người vợ ăn mặc lôi thôi, đầu tóc bù xù, suốt ngày chỉ nằm nhà ăn lại ngủ. Thay vào đó, những thứ hào nhoáng đẹp đẽ ở bên ngoài thu hút ông khiến ông bỏ mặc vợ, đi sớm về muộn. Mỗi ngày, cô nhìn mẹ ngồi một mình ở trước bàn ăn, hết nhìn đồng hồ lại nhìn về cửa, chờ đợi mỏi mòn khiến bà tiều tụy, hốc hác, nhưng chẳng đổi lại được một cái nhìn của chồng. Cho đến khi cái chết cận kề bà, bà vẫn nhìn về phía cửa như một thói quen, nhưng điều cuối cùng mà bà nói với cô lại là ‘Mẹ thích nhất là khi con cười, mắt con giống hệt mắt mẹ, vậy nên đừng oán hận bất kì người nào’. Nước mắt lặng yên rơi xuống, cơ thể đang ôm trong tay dần dần khiến lạnh lẽo khiến cô từ khẽ nức nở chuyển thành gào khóc như một đứa trẻ. – Chị biết không, trong xã hội mang tiếng bình đẳng dường như đẹp đẽ đến mức hoàn hảo này chỉ toàn máu và nước mắt. Người nào muốn có hạnh phúc, thì nhất định phải nhẫn tâm. Đừng bao giờ nghĩ cho người khác, chỉ nên nghĩ cho bản thân thôi.
Cô không bao giờ muốn Diệu Anh giống như mẹ cô, giống người mẹ hiền lành nhưng lại vì một lần lầm lỡ, lấy phải một ông chồng bạc tình mà hủy hoại cả cuộc đời. Đáng lẽ bà phải kiêu ngạo, phải chứng minh cho ông ta, trên đời này bà không có ông vẫn sống tốt, vẫn có thể hạnh phúc...
Diệu Anh ngạc nhiên nhìn Oanh, người con gái hồn nhiên, luôn tràn ngập tiếng cười lanh lảnh như chuông gió. Đôi mắt nghịch ngợm kia giờ đang trầm tư nhìn về phía xa xôi, giọng nói cũng không thể che giấu nổi đau thương.
- Đã có chuyện gì sao? – Diệu Anh hỏi.
- Làm gì có chuyện gì. Em chỉ muốn chị hạnh phúc thôi. – Oanh thu ánh mắt lại, cười hì hì nhìn Diệu Anh rồi đứng dậy chạy ra chỗ người khách vừa tiến vào.
Một tuần sau, Diệu Anh cùng Minh Đức kí tên vào đơn ly hôn.
Bố mẹ chồng cô, à không, phải là bố mẹ chồng cũ của cô sau sự việc của vợ chồng cô cũng nặng nề tạm biệt mẹ con cô lên máy bay đi du lịch, nhưng họ lại kiên quyết không gặp mặt đứa con trai duy nhất. Còn chồng cũ của cô và cô gái kia cũng trở về Sài Gòn, cô định đi tiễn nhưng nghĩ lại, cuối cùng ở nhà. Cô hỏi ý bé có muốn tiễn bố không, bé lắc đầu nguầy nguậy không chịu đi. Thay vì đi tiễn bố, bé lại nằng nặc đòi gặp chú Tùng Linh.
Nhắc đến Tùng Linh, Diệu Anh mới nhận ra rằng từ sau cái hôm cô gặp anh ở hiệu sách thì không còn thấy bóng dáng của anh nữa. Không biết cái cảm giác trống rỗng, thiếu thiếu một thứ gì đó có phải là anh hay không? Hình như hơn một năm nay cô đã quen với chuyện anh xuất hiện trong cuộc đời cô, quen với nụ cười dịu dàng.
Sau khi đưa bé đi học, cô chần chờ một lúc, rồi mới đi đến trước cửa nhà Tùng Linh, đây là lần đầu tiên cô đến nhà anh, run rẩy bấm chuông cửa. Cô đợi một lúc lâu vẫn không có người ra mở cửa, không nhịn được lại vươn tay bấm thêm một lần nữa.
- Ơ. Diệu Anh đấy hả?
- Dạ, chào cô Trần. – Diệu Anh khẽ cúi đầu hướng cô Trần tay đang xách túi đồ ăn.
- Cháu tìm Tùng Linh à?
- À... vâng.
- Cháu không biết sao?
- Biết gì ạ? – Diệu Anh hỏi lại.
- Tùng Linh không ở đây nữa, nghe ông nhà cô nói thì hình như hôm nay lên máy bay đấy.
- Lên máy bay ạ? – Cô ngạc nhiên, tại sao không ai nói với cô chuyện này? – Cô có biết anh ấy đi đâu không ạ?
- Không, cô không biết, thôi, cô phải về nấu cơm đây, không ông nhà cô về lại không có gì ăn.
- Vâng, cháu chào cô.
Diệu Anh rút điện thoại từ trong túi ra, bấm số điện thoại của Tùng, trả lời cô là tổng đài thông báo điện thoại không liên lạc được. Trong lòng cô trở nên luống cuống, không biết nên làm như thế nào. Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô lập tức gọi cho Hiền, nếu cô nhớ không nhầm thì hai người trước học chung đại học.
- Alô!
- Cậu có biết là anh Tùng Linh hôm nay bay không?
- À, Tùng Linh à, mình có biết. Có chuyện gì thế?
- Sao cậu biết mà không nói với mình?
- Mình tưởng cậu biết rồi, với lại chuyện của anh ta thì liên quan gì đến cậu mà hốt hoảng thế? – Hiền trong lòng biết rõ nhưng vẫn giả vờ hỏi, cô biết Diệu Anh giờ vẫn không nhận ra tình cảm thật của mình.
Diệu Anh im lặng, phải, chuyện anh bay đi đâu đâu có liên quan đến cô, tại sao cô lại cuống lên khi nghe thấy anh phải bay. Đây là chuyện riêng của anh mà, cô đâu có là gì của anh để anh phải báo cáo cho cô. Hơn nữa, giờ bé cũng lành hẳn rồi, anh là bác sĩ cũng hết nghĩa vụ dành cho mẹ con rồi... Vậy mà cô tưởng hai người đã là bạn. Nghĩ đến lần cuối gặp anh, cô đình chỉ suy nghĩ làm bạn, cô đã từ chối tình cảm của người ta rồi, chẳng lẽ còn muốn mặt dày mày dạn nhận sự quan tâm của người ta. Nhưng mà, sao cô lại cảm thấy mất mát thế này, lòng lại đau một cách khó hiểu...
- Khoảng bốn tiếng nữa máy bay cất cánh, cậu cứ suy nghĩ đi.
Sau một thời gian ngẩn người đứng ở trước cửa nhà Tùng Linh, cô cuối cùng cũng quyết định bắt taxi đến sân bay. Cô không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao, cũng không quan tâm đến chuyện khác, nhưng cô biết, lúc này cô không đi thì cô sẽ hối hận.
Chạy khắp sân bay Nội Bài, Diệu Anh mới phát hiện thấy anh, tay xách balô đi vào cửa khẩu, cô không suy nghĩ liền hét lớn:
- Đừng, đừng đi!!!!!
Tùng Linh giật mình khi nghe thấy giọng nói của cô, hơn nữa còn nói ra câu mà anh vẫn luôn mong chờ, lắc đầu tự nhủ mình sinh ảo giác, tiếp tục đi về phía trước.
- Đừng, đừng đi, đừng rời khỏi em!
Tùng Linh quay đầu lại thấy cô đứng sau hàng rào, nhìn vào đôi mắt ẩm ướt của cô khiến anh mất hết suy nghĩ, buông balô trên tay ra, chạy về phía cô. Anh dừng lại, đứng ở trước mặt cô, hai người cứ nhìn vào không ai nói một lời. Một lúc sau, Diệu Anh không dám tiếp tục nhìn vào ánh mắt thâm tình của anh nữa, cúi đầu xuống trốn tránh ánh mắt của anh.
Tùng Linh ngọt ngào ở trong lòng, không kiềm chế được ôm cô vào trong lòng, hỏi lại:
- Thật sự không muốn anh rời khỏi em?
Diệu Anh đỏ mặt, không nói gì, chỉ ngượng ngùng gật đầu. Tùng Linh cười, lấy điện thoại của cô, gọi điện thoại đến một nơi, rồi mang theo hành lý cùng cô trở về.
No comments:
Post a Comment