Tên truyện: Gửi đám bạn quái dị cùng lớp ! (Dear My Weird Classmates)
Tác giả: Tienn Nguyenn (Tienn)
Thể loại: Học đường, slice of life, truyện tình cảm xã hội hiện đại, hài, gay, điên điên khùng khùng, …
Rating: T (15+)
Status: On-going
Disclaimer: Cái gì không của người khác thì thuộc về tôi
Lịch post: ---
Nhân vật: ---
Cảnh báo: Tôi là hủ đấy nhé (bạn hiểu chứ? *cười*)
Đôi lời từ tôi – tác giả của câu truyện :
1.Tôi đã bỏ công sức của mình vào câu chuyện này, và tôi không hề muốn thấy câu chuyện của tôi được post ở nơi khác với cái tên tác giả không phải là tôi, vì thế, nếu muốn đem fic của tôi đi đâu, xin hãy báo với tôi một tiếng và kèm theo cả đầy đủ credit.
2.Cấm bóc tem, xé thư, xé phong bìa những thứ đại loại như thế. Cấm SPAM và gây WAR trong topic của tôi.
3.Văn vẻ của tôi không được mượt mà, tôi cũng không quen dùng từ hoa mỹ, văn của tôi dễ đọc, dễ hiểu, và dễ thấm, vì thế xin hãy đơn giản mà cảm nhận nó.
4.Đã đọc, xin hãy cho tôi cái bình luận, dù chê hay khen, tôi đều nhận hết *cười*
Nội dung:
Đỗ Minh Tú là học sinh vừa mới được chuyển đến ngôi trường có tên gọi là ‘Cánh Diều.’Trường dân lập ‘Cánh Diều’ nổi tiếng về diện học vấn, đội ngũ giáo viên với những bằng cấp xuất sắc, cơ sở vật chất cao, và không kém phần quan trọng đó là thành tích cực kì đáng nể của học sinh tại đây. Bất kì bậc phụ huynh nào có con cái đang chuẩn bị lên cấp hai, cấp ba, sự lựa chọn hàng đầu của họ đều là trường dân lập ‘Cánh Diều.’ Ấy vậy mà có khá ít người biết về mặt tối sâu thẳm của ngôi trường gần như hoàn hảo này. Tú cũng là một trong số đó, cho đến khi chính đôi chân cô đặt lên thánh địa của trường thì lúc đó cái cuộc đời vốn được cô xem là nhàm chán nay chính thức bị những đôi bàn tay trong ngôi trường này xáo trộn và thay đổi. Kết bạn với những người được xem là bình thường ở bên ngoài chứ thật ra trong não của bọn chúng dường như không có dây thần kinh nào mà không bị giật hay nói ngắn gọn là não phẳng. Những bí mật kinh hoàng được Tú tìm ra đáp án, những gia thế không tưởng được Tú phát hiện, từ một đứa học sinh chuyển trường bị toàn thể học sinh của ‘Cánh Diều’ xa lánh, trách móc, ganh ghét và cô lập, Tú trở thành một người bạn có được sự tin tưởng của nhiều người, sự kính trọng của đàn em, có những người bạn thân thiết luôn sát cánh bên mình. Tú và bao gồm học sinh của trường dân lập ‘Cánh Diều’ có thể lấy lại được những gì mà họ đã bỏ quên: cái ‘thứ’ được gọi là tuổi trẻ, là sự bồng bột, và hưởng thụ, là cuộc sống, là nếm trải sự thất bại và là tình yêu đầu đời. Đối với họ, Tú như thiên thần không cánh đùng đùng xuất hiện tại nơi đây, còn đối với cô, họ là một phép màu có thật!
1.Tôi đã bỏ công sức của mình vào câu chuyện này, và tôi không hề muốn thấy câu chuyện của tôi được post ở nơi khác với cái tên tác giả không phải là tôi, vì thế, nếu muốn đem fic của tôi đi đâu, xin hãy báo với tôi một tiếng và kèm theo cả đầy đủ credit.
2.Cấm bóc tem, xé thư, xé phong bìa những thứ đại loại như thế. Cấm SPAM và gây WAR trong topic của tôi.
3.Văn vẻ của tôi không được mượt mà, tôi cũng không quen dùng từ hoa mỹ, văn của tôi dễ đọc, dễ hiểu, và dễ thấm, vì thế xin hãy đơn giản mà cảm nhận nó.
4.Đã đọc, xin hãy cho tôi cái bình luận, dù chê hay khen, tôi đều nhận hết *cười*
Đỗ Minh Tú là học sinh vừa mới được chuyển đến ngôi trường có tên gọi là ‘Cánh Diều.’Trường dân lập ‘Cánh Diều’ nổi tiếng về diện học vấn, đội ngũ giáo viên với những bằng cấp xuất sắc, cơ sở vật chất cao, và không kém phần quan trọng đó là thành tích cực kì đáng nể của học sinh tại đây. Bất kì bậc phụ huynh nào có con cái đang chuẩn bị lên cấp hai, cấp ba, sự lựa chọn hàng đầu của họ đều là trường dân lập ‘Cánh Diều.’ Ấy vậy mà có khá ít người biết về mặt tối sâu thẳm của ngôi trường gần như hoàn hảo này. Tú cũng là một trong số đó, cho đến khi chính đôi chân cô đặt lên thánh địa của trường thì lúc đó cái cuộc đời vốn được cô xem là nhàm chán nay chính thức bị những đôi bàn tay trong ngôi trường này xáo trộn và thay đổi. Kết bạn với những người được xem là bình thường ở bên ngoài chứ thật ra trong não của bọn chúng dường như không có dây thần kinh nào mà không bị giật hay nói ngắn gọn là não phẳng. Những bí mật kinh hoàng được Tú tìm ra đáp án, những gia thế không tưởng được Tú phát hiện, từ một đứa học sinh chuyển trường bị toàn thể học sinh của ‘Cánh Diều’ xa lánh, trách móc, ganh ghét và cô lập, Tú trở thành một người bạn có được sự tin tưởng của nhiều người, sự kính trọng của đàn em, có những người bạn thân thiết luôn sát cánh bên mình. Tú và bao gồm học sinh của trường dân lập ‘Cánh Diều’ có thể lấy lại được những gì mà họ đã bỏ quên: cái ‘thứ’ được gọi là tuổi trẻ, là sự bồng bột, và hưởng thụ, là cuộc sống, là nếm trải sự thất bại và là tình yêu đầu đời. Đối với họ, Tú như thiên thần không cánh đùng đùng xuất hiện tại nơi đây, còn đối với cô, họ là một phép màu có thật!
1.
Tú đang ngồi trên lang can tầng hai tòa nhà của mình, cô đung đưa chân theo gió, mồm thì huýt sao, đôi mắt thì lại ngước xuống phía dưới bờ lề đang có lũ nhóc chơi đùa vui vẻ. Tú có mái tóc ngắn kiểu xì tôn khá cool và vóc dáng thì ốm ốm teo teo nên luôn được mọi người gọi là Tú Ròm. Mặc dù là con gái, nhưng Tú ứng xử và hành động như một thằng đực rựa mới lớn, khiến nhiều người hiểu lầm cô là giới thứ ba. Sự thật thì Tú cóc quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình, cô thích thì bỏ ngoài tai những lời nói mỉa mai của người đời thôi.
Bản tính Tú khá kì quái, cô rất là 4D, vì tính tình thất thường, làm những chuyện bệnh hoạn nên Tú hầu như không có một người bạn nào, thậm chí cả đám nhóc cùng xóm cũng không muốn chơi với cô vì đã bị bố mẹ chúng bỏ ‘bùa.’ Tú hiện chỉ sinh sống với bố, mẹ cô thì đi chu du mãi ở nước ngoài, thân là mẹ con mà 1 năm gặp nhau ít đến nổi đếm được trên đầu ngón tay.
Vươn cánh tay dài của mình về phía đống kẹo mút được để phía trước, Tú bóc lên một cây kẹo mút, mở vỏ và bỏ vào mồm ngặm, vị ngọt của cây kẹo hương táo lan tỏa khắp vòm miệng Tú.
-Linh! Ngày mai đi học với tớ nha~
Thằng nhóc cởi trần béo ú thẹn thùng năn nỉ cô bé với hai cái bím tóc cực dễ thương đang đứng trước mặt mình. Cô bé bẽn lẽn cười nhưng sau đó liền gật đầu.
Ngồi từ trên tầng hai ngó xuống, Tú nhăn tít đôi lông mày lại, ‘đi học?’ Đã bao lâu rồi cô không hề đụng đến hai từ này nhỉ? Tú đã bỏ học từ 1 năm về trước, vì lý do rất đơn giản rằng cô không còn hứng thú với trường học nữa. Tú không có bạn, trên trường Tú không khác nào người vô hình không tồn tại trong ngôi trường ấy, nên sự biến mất bất thình lình của cô không hề có tí lô gam quan trọng nào cả. Tú chợt cười khẩy, đời là thế, nó đã nhạt với bạn thì bạn sẽ nhạt lại nó gấp bội.
Khung cảnh vào ban đêm là lúc lý tưởng nhất để Tú có thể gợi lại những kí ức dù tốt hay xấu, ngắm nhìn lũ nhóc trong xóm mới tí tuổi đầu đã tán tỉnh nhau cũng là một thú vui tao nhã của Tú. Vì nhà Tú gần trường, chỉ cách một cây cầu thôi, nên từ nhà Tú có thể thấy rõ mọi việc ở trường học, hình như đêm nay trường có cắm trại thì phải! Lều được dựng lên khắp nơi, thắp sáng bừng cả một sân trường, không quên cả tiếng hét của đám học sinh trong trường đang chơi đủ mọi loại trò chơi. Riêng Tú ngồi dựa lưng vào bức tường, kẹo trong miệng đã tan, chỉ để lại vị đăng đắng thơm thơm. Tú nhắm khẽ mắt, hít một hơi dài rồi bỏ vào trong không quên vứt đi cây kẹo màu trắng đã hết ra phía sau với dòng chữ khắc thật nhỏ: ‘chúc mừng bạn đã chiến thắng!’
Tú bước xuống lầu, đưa mắt nhìn quanh một lượt, bố cô đang ngồi đó đọc báo, vừa nhìn thấy Tú, ông liền nở ngay nụ cười hiền hậu thường ngày gọi cô.
-Tú tới đây bố có chuyện muốn nói với con!
Ông đặt tờ báo sang bên cạnh, tháo chiếc kính lão xuống và vẫy tay gọi Tú. Đôi ngươi Tú hơi nở ra vì ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhẹ nhưng rồi cũng đến bên ông. Tú ngồi xuống phía bên cạnh ông, chớp mắt hỏi.
-Có chuyện gì vậy bố?
-À … - Ông ngập ngừng
-Bố cứ nói đi ạ!
-Bố muốn con đi học lại Tú ạ!
Đôi bàn tay đang nắm lấy tay ông bỗng phũ phàng thả ra, Tú ngay lập tức đứng dậy đi về phòng, nhưng bố cô đã kịp may chặn lại.
-Tú! Nghe lời bố đi học lại đi! Con ở nhà mãi thế … sẽ không thành người được đâu! – Sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt ông.
-Không thành người thì thành thực vật vậy
Tú nhún vai bất cần, cô lại bước đi tiếp.
-Tú! Bố muốn con chấp nhận một cơ hội nữa … chỉ một lần nữa thôi, nếu như vẫn giống như lần trước, thì bố hứa bố sẽ để con làm điều con muốn. Tú! Nghe lời bố đi!
Tú khựng lại, tay nắm thành nắm đấm, cô mím chặt môi cố gắng kiềm chế bản thân. Giọng bố run run, có vẻ như ông sắp khóc, đệch! Bố Tú là người khá mẫn cảm về mọi việc, nên chỉ một chút xúc động hay gì gì là nước mắt chảy dài trên má ngay! Cmn!
-Bố! Bố đồng tính đúng chứ?
Bỏ qua chủ đề trường học, Tú quay người nắm chặt lấy đôi bờ vai của bố mình lắc qua lắc lại hỏi liên tục.
-Bố là gay đúng chứ?
-Bố là seme hay uke?
-Bố---
-Con nói cái gì thế Tú!?
Ông hất tay Tú ra khỏi người mình, đôi mắt long lanh đẫm nước mắt, con cờ hó nhà nó! Khóc rồi sao!? Đệch mợ nó Tú nào ngờ!
-Rồi rồi! Con đùa thôi, bố đừng khóc nữa!
-Làm sao con biết? – Ông lấy khăn chấm chấm nước mắt
-Biết gì bố? – Tú ngây thơ hỏi lại
-Biết bố là gay! – Ông trả lời thẳng thừng
-…
-…
-…
-…
-…
-…
-… CCMNR!!!
Tú đang ngồi trên lang can tầng hai tòa nhà của mình, cô đung đưa chân theo gió, mồm thì huýt sao, đôi mắt thì lại ngước xuống phía dưới bờ lề đang có lũ nhóc chơi đùa vui vẻ. Tú có mái tóc ngắn kiểu xì tôn khá cool và vóc dáng thì ốm ốm teo teo nên luôn được mọi người gọi là Tú Ròm. Mặc dù là con gái, nhưng Tú ứng xử và hành động như một thằng đực rựa mới lớn, khiến nhiều người hiểu lầm cô là giới thứ ba. Sự thật thì Tú cóc quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình, cô thích thì bỏ ngoài tai những lời nói mỉa mai của người đời thôi.
Bản tính Tú khá kì quái, cô rất là 4D, vì tính tình thất thường, làm những chuyện bệnh hoạn nên Tú hầu như không có một người bạn nào, thậm chí cả đám nhóc cùng xóm cũng không muốn chơi với cô vì đã bị bố mẹ chúng bỏ ‘bùa.’ Tú hiện chỉ sinh sống với bố, mẹ cô thì đi chu du mãi ở nước ngoài, thân là mẹ con mà 1 năm gặp nhau ít đến nổi đếm được trên đầu ngón tay.
Vươn cánh tay dài của mình về phía đống kẹo mút được để phía trước, Tú bóc lên một cây kẹo mút, mở vỏ và bỏ vào mồm ngặm, vị ngọt của cây kẹo hương táo lan tỏa khắp vòm miệng Tú.
-Linh! Ngày mai đi học với tớ nha~
Thằng nhóc cởi trần béo ú thẹn thùng năn nỉ cô bé với hai cái bím tóc cực dễ thương đang đứng trước mặt mình. Cô bé bẽn lẽn cười nhưng sau đó liền gật đầu.
Ngồi từ trên tầng hai ngó xuống, Tú nhăn tít đôi lông mày lại, ‘đi học?’ Đã bao lâu rồi cô không hề đụng đến hai từ này nhỉ? Tú đã bỏ học từ 1 năm về trước, vì lý do rất đơn giản rằng cô không còn hứng thú với trường học nữa. Tú không có bạn, trên trường Tú không khác nào người vô hình không tồn tại trong ngôi trường ấy, nên sự biến mất bất thình lình của cô không hề có tí lô gam quan trọng nào cả. Tú chợt cười khẩy, đời là thế, nó đã nhạt với bạn thì bạn sẽ nhạt lại nó gấp bội.
Khung cảnh vào ban đêm là lúc lý tưởng nhất để Tú có thể gợi lại những kí ức dù tốt hay xấu, ngắm nhìn lũ nhóc trong xóm mới tí tuổi đầu đã tán tỉnh nhau cũng là một thú vui tao nhã của Tú. Vì nhà Tú gần trường, chỉ cách một cây cầu thôi, nên từ nhà Tú có thể thấy rõ mọi việc ở trường học, hình như đêm nay trường có cắm trại thì phải! Lều được dựng lên khắp nơi, thắp sáng bừng cả một sân trường, không quên cả tiếng hét của đám học sinh trong trường đang chơi đủ mọi loại trò chơi. Riêng Tú ngồi dựa lưng vào bức tường, kẹo trong miệng đã tan, chỉ để lại vị đăng đắng thơm thơm. Tú nhắm khẽ mắt, hít một hơi dài rồi bỏ vào trong không quên vứt đi cây kẹo màu trắng đã hết ra phía sau với dòng chữ khắc thật nhỏ: ‘chúc mừng bạn đã chiến thắng!’
Tú bước xuống lầu, đưa mắt nhìn quanh một lượt, bố cô đang ngồi đó đọc báo, vừa nhìn thấy Tú, ông liền nở ngay nụ cười hiền hậu thường ngày gọi cô.
-Tú tới đây bố có chuyện muốn nói với con!
Ông đặt tờ báo sang bên cạnh, tháo chiếc kính lão xuống và vẫy tay gọi Tú. Đôi ngươi Tú hơi nở ra vì ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhẹ nhưng rồi cũng đến bên ông. Tú ngồi xuống phía bên cạnh ông, chớp mắt hỏi.
-Có chuyện gì vậy bố?
-À … - Ông ngập ngừng
-Bố cứ nói đi ạ!
-Bố muốn con đi học lại Tú ạ!
Đôi bàn tay đang nắm lấy tay ông bỗng phũ phàng thả ra, Tú ngay lập tức đứng dậy đi về phòng, nhưng bố cô đã kịp may chặn lại.
-Tú! Nghe lời bố đi học lại đi! Con ở nhà mãi thế … sẽ không thành người được đâu! – Sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt ông.
-Không thành người thì thành thực vật vậy
Tú nhún vai bất cần, cô lại bước đi tiếp.
-Tú! Bố muốn con chấp nhận một cơ hội nữa … chỉ một lần nữa thôi, nếu như vẫn giống như lần trước, thì bố hứa bố sẽ để con làm điều con muốn. Tú! Nghe lời bố đi!
Tú khựng lại, tay nắm thành nắm đấm, cô mím chặt môi cố gắng kiềm chế bản thân. Giọng bố run run, có vẻ như ông sắp khóc, đệch! Bố Tú là người khá mẫn cảm về mọi việc, nên chỉ một chút xúc động hay gì gì là nước mắt chảy dài trên má ngay! Cmn!
-Bố! Bố đồng tính đúng chứ?
Bỏ qua chủ đề trường học, Tú quay người nắm chặt lấy đôi bờ vai của bố mình lắc qua lắc lại hỏi liên tục.
-Bố là gay đúng chứ?
-Bố là seme hay uke?
-Bố---
-Con nói cái gì thế Tú!?
Ông hất tay Tú ra khỏi người mình, đôi mắt long lanh đẫm nước mắt, con cờ hó nhà nó! Khóc rồi sao!? Đệch mợ nó Tú nào ngờ!
-Rồi rồi! Con đùa thôi, bố đừng khóc nữa!
-Làm sao con biết? – Ông lấy khăn chấm chấm nước mắt
-Biết gì bố? – Tú ngây thơ hỏi lại
-Biết bố là gay! – Ông trả lời thẳng thừng
-…
-…
-…
-…
-…
-…
-… CCMNR!!!
2.
Note: Chương này Tú sẽ xưng ngôi là tôi, những dòng in nghiêng sẽ là suy nghĩ của Tú.
Tôi bị bố ịn mông xuống ghế thật mạnh thiếu điều muốn tôi dính chặt vào cái ghế gỗ ấy ý. Mẹ nó! Khổ ơi là khổ, bố ơi là bố, bố của tôi đẹp trai, nam tính, thông minh thân thiện ga lăng, và có cả một gia thế đẳng cấp thế kia thì thế quái nào mà bố lại là đồng bóng hử bố!? Còn nữa, nếu thật là vậy thì con là con của thằng cha con mẹ nào hử bố!? Tôi thề là tôi không có ưa gì lũ ỏng a ỏng ẹo bê đê như thế nhé! Đừng vội bảo tôi cổ hủ, cái gì cũng có lý do của nó. Tôi nhăn nhó tự tát vào mặt mình, tôi quả là ngu ngốc, tự dưng lại đi hỏi bố mấy câu hỏi biến thái ấy, ý định lúc đầu của tôi chỉ là đùa cho vui nhà vui cửa chút thôi … nào ngờ bố bị ‘bệnh’ gì lại đi thú tội với tôi. Tôi ngửa mặt lên nhìn trần nhà, cmn, tôi câm nín nảy giờ chả dám hó hé cái mồm mình, khổ thế!!
-Bố … bố xin lỗi …
Bố tôi cúi gầm mặt xuống đất, tiếng thút thít nho nhỏ phát ra từ phía ông, quỷ thần ơi còn khóc hỡi người!?!
Ông ấy chỉ có thể là nằm dưới …
-Vậy sao bố lấy mẹ? – Tôi tò mò hỏi
-Vì …
-Vì? – Tôi trợn to mắt
-Mẹ con là Thánh Hủ!
Oắt tờ hợi!? Đệch mệ nó con cờ hó nhà hàng xóm!
Tôi bắt đầu rùng mình, lạnh từ sống lưng xuyên thẳng lên óc. Tôi nuốt ực nước bọt xuống cổ họng, trông bà ấy thế kia mà bệnh dữ thần vậy sao!? Cái này không những là hủ mà còn là THÁNH HỦ! Mẹ ơi là mẹ, mẹ là Thánh Hủ trong truyền thuyết mà con thường được nghe các hủ khác kể lại đúng chứ? Mẹ đã làm cái cóc gì mà để bố phải tôn mẹ lên làm Thánh Hủ vậy mẹ?
Tôi tái xanh mặt, không phải vì sợ hãi mà vì bối rối trước những lời bố vừa nói. Đầu óc tôi quay cuồng khi bố bảo rằng mẹ là Thánh Hủ, tôi cả đời này có chết cũng không thể tin được chuyện đó là thật! Mẹ là một người phụ nữ rất vĩ đại, bà … bà … không thể nào là loại cuồng nam nhân với nam nhân chứ!? Hay là tôi đã hiểu lầm chuyện gì đó? Khi nào tôi phải ngoáy sạch hai lỗ tai của mình mới được!
-Nói thật đi bố! Bố lượm con ở dưới hầm cầu đúng chứ? – Tôi nghi ngờ nhướng mày với bố
Bố có vẻ hơi sốc vì câu hỏi của tôi, ông liền nắm chặt tay rồi lắc đầu lia lịa phủ nhận.
-Bậy bạ nào! Không có chuyện đó đâu! Con thật chất là kết tinh tình yêu của bố và mẹ!
Tôi quay sang hướng khác làm mặt xấu. Cái tình yêu qué gì xảy ra nổi giữa một gay và một Thánh Hủ chứ bố?
-Tú …
Ông chầm chậm lên tiếng, làm tôi có chút giật mình.
-Đi học lại đi con!
Mẹ nó lại là chuyện này! Tôi biết bố lo cho tôi, bố muốn tốt cho tôi, bố thương tôi nhiều lắm. Vấn đề ở đây là tôi không muốn đặt chân đến trường học nữa, trông tôi như một đứa khờ và lạc lõng giữa một bầy quái vật vậy! Tôi sợ cái cảm giác ấy lắm! Tôi không biết kiếp trước mình đã giết nhầm phải ai mà số tôi bây giờ nhọ kinh lên được!
Tôi nhìn vào cái bản mặt đang chuẩn bị chờ câu trả lời của tôi, dòng lệ chực chờ chỉ cần tôi phán ‘không’ một tiếng là nó sẽ chảy ào ra ngay! Qủy tha ma bắt nhà chúng nó! Thà tôi không biết chuyện gì đi, biết rồi lòng cứ thấy tội lỗi sao đó, không thể muốn từ chối là từ chối được. Tự nhiên tôi muốn chết đi vài giây quá, tôi chả muốn nghe lời bố nói cũng chả cần thấy bản mặt hiện tại của ông.
Nhưng sao trời không toại lòng tôi!?
-Được rồi được rồi! Con sẽ đi học trở lại theo như ý của bố! Được rồi chứ!
Chỉ chờ được chừng đó, ông ‘ừm’ một tiếng rồi ôm chầm lấy tôi thật chặt, tôi cảm nhận được bên vai áo của mình ương ước! Nước mắt của bố sao nhiều vậy? Theo linh cảm của bản thân, tôi cũng nên làm gì đó trong thời điểm này. Tôi nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ vào lưng ông, ông lại ôm tôi chặt hơn. Ông nghẹn ngào lên tiếng, những lời dường như khiến tôi có suy nghĩ khác về vài việc.
-Bố mừng lắm Tú ạ! Con biết đấy, lúc trẻ bố yêu trẻ con ghê luôn, cứ thấy đám nhóc loi choi ở đâu là bố sáp sáp lại ngay, bố luôn xem những đứa trẻ ấy là con của mình, muốn dạy chúng học, muốn chữ đầu tiên mà chúng gọi là ‘papa,’ nhưng mà bố là gay không thể có con cái được, khi mọi người biết bố là gay, họ cũng dần xa lánh bố và cấm bố đụng đến những đứa con của họ, sau chuyện đó bố nằm một cục ở nhà cứ khóc mãi thôi, rồi sau nay khi ngậm ngùi lấy mẹ con, bố vẫn không thể dối bản thân được, nên đành phải tẩm một mớ thuốc ngủ vào đêm tân hôn để mẹ con làm gì thì làm … con lạy bố! 9 tháng 10 ngày sau con được chào đời, từ lúc ấy đối với bố con như vàng bạc châu báu … hức hức … Tú à … tha lỗi cho bố …
Bố kết xong câu cuối thì y như rằng ông gào ầm lên trong nước mắt. Nam mô da di đà phật!
Tôi vuốt vuốt lưng ông, bố đã phải ráng sức lắm nhỉ?
Khóe miệng tôi cong lên nụ cười thoáng qua, bố không biết đấy thôi, tôi cũng yêu bố như bố đã yêu tôi vậy!
Note: Chương này Tú sẽ xưng ngôi là tôi, những dòng in nghiêng sẽ là suy nghĩ của Tú.
Tôi bị bố ịn mông xuống ghế thật mạnh thiếu điều muốn tôi dính chặt vào cái ghế gỗ ấy ý. Mẹ nó! Khổ ơi là khổ, bố ơi là bố, bố của tôi đẹp trai, nam tính, thông minh thân thiện ga lăng, và có cả một gia thế đẳng cấp thế kia thì thế quái nào mà bố lại là đồng bóng hử bố!? Còn nữa, nếu thật là vậy thì con là con của thằng cha con mẹ nào hử bố!? Tôi thề là tôi không có ưa gì lũ ỏng a ỏng ẹo bê đê như thế nhé! Đừng vội bảo tôi cổ hủ, cái gì cũng có lý do của nó. Tôi nhăn nhó tự tát vào mặt mình, tôi quả là ngu ngốc, tự dưng lại đi hỏi bố mấy câu hỏi biến thái ấy, ý định lúc đầu của tôi chỉ là đùa cho vui nhà vui cửa chút thôi … nào ngờ bố bị ‘bệnh’ gì lại đi thú tội với tôi. Tôi ngửa mặt lên nhìn trần nhà, cmn, tôi câm nín nảy giờ chả dám hó hé cái mồm mình, khổ thế!!
-Bố … bố xin lỗi …
Bố tôi cúi gầm mặt xuống đất, tiếng thút thít nho nhỏ phát ra từ phía ông, quỷ thần ơi còn khóc hỡi người!?!
Ông ấy chỉ có thể là nằm dưới …
-Vậy sao bố lấy mẹ? – Tôi tò mò hỏi
-Vì …
-Vì? – Tôi trợn to mắt
-Mẹ con là Thánh Hủ!
Oắt tờ hợi!? Đệch mệ nó con cờ hó nhà hàng xóm!
Tôi bắt đầu rùng mình, lạnh từ sống lưng xuyên thẳng lên óc. Tôi nuốt ực nước bọt xuống cổ họng, trông bà ấy thế kia mà bệnh dữ thần vậy sao!? Cái này không những là hủ mà còn là THÁNH HỦ! Mẹ ơi là mẹ, mẹ là Thánh Hủ trong truyền thuyết mà con thường được nghe các hủ khác kể lại đúng chứ? Mẹ đã làm cái cóc gì mà để bố phải tôn mẹ lên làm Thánh Hủ vậy mẹ?
Tôi tái xanh mặt, không phải vì sợ hãi mà vì bối rối trước những lời bố vừa nói. Đầu óc tôi quay cuồng khi bố bảo rằng mẹ là Thánh Hủ, tôi cả đời này có chết cũng không thể tin được chuyện đó là thật! Mẹ là một người phụ nữ rất vĩ đại, bà … bà … không thể nào là loại cuồng nam nhân với nam nhân chứ!? Hay là tôi đã hiểu lầm chuyện gì đó? Khi nào tôi phải ngoáy sạch hai lỗ tai của mình mới được!
-Nói thật đi bố! Bố lượm con ở dưới hầm cầu đúng chứ? – Tôi nghi ngờ nhướng mày với bố
Bố có vẻ hơi sốc vì câu hỏi của tôi, ông liền nắm chặt tay rồi lắc đầu lia lịa phủ nhận.
-Bậy bạ nào! Không có chuyện đó đâu! Con thật chất là kết tinh tình yêu của bố và mẹ!
Tôi quay sang hướng khác làm mặt xấu. Cái tình yêu qué gì xảy ra nổi giữa một gay và một Thánh Hủ chứ bố?
-Tú …
Ông chầm chậm lên tiếng, làm tôi có chút giật mình.
-Đi học lại đi con!
Mẹ nó lại là chuyện này! Tôi biết bố lo cho tôi, bố muốn tốt cho tôi, bố thương tôi nhiều lắm. Vấn đề ở đây là tôi không muốn đặt chân đến trường học nữa, trông tôi như một đứa khờ và lạc lõng giữa một bầy quái vật vậy! Tôi sợ cái cảm giác ấy lắm! Tôi không biết kiếp trước mình đã giết nhầm phải ai mà số tôi bây giờ nhọ kinh lên được!
Tôi nhìn vào cái bản mặt đang chuẩn bị chờ câu trả lời của tôi, dòng lệ chực chờ chỉ cần tôi phán ‘không’ một tiếng là nó sẽ chảy ào ra ngay! Qủy tha ma bắt nhà chúng nó! Thà tôi không biết chuyện gì đi, biết rồi lòng cứ thấy tội lỗi sao đó, không thể muốn từ chối là từ chối được. Tự nhiên tôi muốn chết đi vài giây quá, tôi chả muốn nghe lời bố nói cũng chả cần thấy bản mặt hiện tại của ông.
Nhưng sao trời không toại lòng tôi!?
-Được rồi được rồi! Con sẽ đi học trở lại theo như ý của bố! Được rồi chứ!
Chỉ chờ được chừng đó, ông ‘ừm’ một tiếng rồi ôm chầm lấy tôi thật chặt, tôi cảm nhận được bên vai áo của mình ương ước! Nước mắt của bố sao nhiều vậy? Theo linh cảm của bản thân, tôi cũng nên làm gì đó trong thời điểm này. Tôi nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ vào lưng ông, ông lại ôm tôi chặt hơn. Ông nghẹn ngào lên tiếng, những lời dường như khiến tôi có suy nghĩ khác về vài việc.
-Bố mừng lắm Tú ạ! Con biết đấy, lúc trẻ bố yêu trẻ con ghê luôn, cứ thấy đám nhóc loi choi ở đâu là bố sáp sáp lại ngay, bố luôn xem những đứa trẻ ấy là con của mình, muốn dạy chúng học, muốn chữ đầu tiên mà chúng gọi là ‘papa,’ nhưng mà bố là gay không thể có con cái được, khi mọi người biết bố là gay, họ cũng dần xa lánh bố và cấm bố đụng đến những đứa con của họ, sau chuyện đó bố nằm một cục ở nhà cứ khóc mãi thôi, rồi sau nay khi ngậm ngùi lấy mẹ con, bố vẫn không thể dối bản thân được, nên đành phải tẩm một mớ thuốc ngủ vào đêm tân hôn để mẹ con làm gì thì làm … con lạy bố! 9 tháng 10 ngày sau con được chào đời, từ lúc ấy đối với bố con như vàng bạc châu báu … hức hức … Tú à … tha lỗi cho bố …
Bố kết xong câu cuối thì y như rằng ông gào ầm lên trong nước mắt. Nam mô da di đà phật!
Tôi vuốt vuốt lưng ông, bố đã phải ráng sức lắm nhỉ?
Khóe miệng tôi cong lên nụ cười thoáng qua, bố không biết đấy thôi, tôi cũng yêu bố như bố đã yêu tôi vậy!
3.
Mất một lúc lâu sau tôi mới dỗ ngọt được ông, mặc dù chưa nín hẳn nhưng cũng đỡ được phần nào, hiện tại thì tôi vẫn còn dán chặt cái mông của mình dưới ghế đến nổi sắp chảy phệ, còn bố thì ôm tôi không dứt. Tôi cam đoan là nếu mình là có ý định tháo tay bố ra khỏi vai tôi thì ông sẽ hét toáng lên lần nữa mất. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra bố lại nữ tính hóa một cách kì lạ.
Đúng vào lúc đó, một giọng nữ cao thánh thót vang lên. Cái chất giọng như đến từ địa ngục đó – tất nhiên là tôi biết chủ nhân sở hữu nó là ai rồi. Tôi đánh tiếng thở dài, đập vào trán mình cái bốp.
Con cần một lời giải thích chính đáng thưa mẹ Thánh Hủ …
-Ây da! Sao bố con lại ngồi ôm nhau thế này? Chuyện gì vậy?
Một người phụ nữ có khuôn mặt hình trái xoan xinh đẹp đệm chút ngây thơ, nhưng ẩn sau cái bộ mặt thần thánh ấy là cả một vấn đề. Bà chính là người đã tự tung tự tác làm cái gì đấy với bố để rồi 9 tháng sau tôi lọt lòng thế này đây!
-Lan ơi (tên mẹ tôi) Quân (tên bố tôi) là Quân đã kể hết cho con gái mình nghe rồi!
Xưng hô cái kiểu học trò gì thế!?
-Ơ?
Vòm miệng mẹ biến thành hình chữ O in hoa thật đậm. Cùng với sự ranh mảnh ẩn sâu trong ánh mắt của bà, bà nhìn sang tôi. Chết mẹ nó! Mồ hôi tôi chảy ròng ròng dù máy điều hòa trong phòng khách đã lạnh lắm rồi. Tôi nín thở, trong đầu liên tục dự đoán những điều tiếp theo mẹ sẽ làm với tôi. Ai biết được con người thích S và M như bà ấy sẽ băm tôi ra như thế nào?
Bà bắt đầu di chuyển về phía tôi. Má nó! Tôi chưa chuẩn bị kĩ lưỡng gì hết cho nghen, má đừng làm con sợ nha má!
-Con biết rồi sao? Bố con là gay và mẹ là … Hủ?
Hủ qué giề!? Là Thánh Hủ đó!
-Vâng – Tôi ặm ực qua loa, chả dám nhìn thẳng vào mắt bà
-Quân còn kể gì cho nó nghe nữa?
Mẹ nhìn tôi chằm chằm trong vài giây và rồi quay phắt sang bố tôi hỏi tiếp.
-Quân … Quân còn kể … chỉ một chút thôi về đêm tân hôn …
Hai gò má bố đỏ ửng lên sau rồi lại lấy tay che mặt! Tôi thề là mình đã làm dấu thánh sau khi chứng kiến cái hành động quá ư là không thể nữ hóa thêm nữa từ bố.
Giây phút bố tôi vừa kết thúc câu nói, mẹ lại chuyển ánh mắt về phía tôi với tốc độ còn nhanh hơn ánh sáng. Rồi! Mồ hôi ơi chúng ta lại gặp nhau rồi!
-Con nghĩ sao Tú?
Bà hỏi ẩn ý. Tôi thật tình không rõ lắm.
-Sao mẹ? – Tôi cố gắng thốt ra từng chữ
-Con nghĩ sao về việc mẹ đã làm với bố?
Người ơi, người tha cho con đi!
-Cái đó sao mẹ lại hỏi con chứ? Đêm tân hôn thì làm chứ còn nghĩ cái con cờ hó gì nữa hử mẹ!
Bà dừng một chập, sau đó khoanh tay đứng thẳng người lên, phán rõ mồn một từng chữ.
-Cái đó con không thể trách mẹ được, có trách thì hãy trách bố con đêm hôm ấy sao quá là quyến rũ đi, mẹ không kiềm chế được thế là xôi thịt bố con!
Đậu má nó! Tôi muốn chết!
Mất một lúc lâu sau tôi mới dỗ ngọt được ông, mặc dù chưa nín hẳn nhưng cũng đỡ được phần nào, hiện tại thì tôi vẫn còn dán chặt cái mông của mình dưới ghế đến nổi sắp chảy phệ, còn bố thì ôm tôi không dứt. Tôi cam đoan là nếu mình là có ý định tháo tay bố ra khỏi vai tôi thì ông sẽ hét toáng lên lần nữa mất. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra bố lại nữ tính hóa một cách kì lạ.
Đúng vào lúc đó, một giọng nữ cao thánh thót vang lên. Cái chất giọng như đến từ địa ngục đó – tất nhiên là tôi biết chủ nhân sở hữu nó là ai rồi. Tôi đánh tiếng thở dài, đập vào trán mình cái bốp.
Con cần một lời giải thích chính đáng thưa mẹ Thánh Hủ …
-Ây da! Sao bố con lại ngồi ôm nhau thế này? Chuyện gì vậy?
Một người phụ nữ có khuôn mặt hình trái xoan xinh đẹp đệm chút ngây thơ, nhưng ẩn sau cái bộ mặt thần thánh ấy là cả một vấn đề. Bà chính là người đã tự tung tự tác làm cái gì đấy với bố để rồi 9 tháng sau tôi lọt lòng thế này đây!
-Lan ơi (tên mẹ tôi) Quân (tên bố tôi) là Quân đã kể hết cho con gái mình nghe rồi!
Xưng hô cái kiểu học trò gì thế!?
-Ơ?
Vòm miệng mẹ biến thành hình chữ O in hoa thật đậm. Cùng với sự ranh mảnh ẩn sâu trong ánh mắt của bà, bà nhìn sang tôi. Chết mẹ nó! Mồ hôi tôi chảy ròng ròng dù máy điều hòa trong phòng khách đã lạnh lắm rồi. Tôi nín thở, trong đầu liên tục dự đoán những điều tiếp theo mẹ sẽ làm với tôi. Ai biết được con người thích S và M như bà ấy sẽ băm tôi ra như thế nào?
Bà bắt đầu di chuyển về phía tôi. Má nó! Tôi chưa chuẩn bị kĩ lưỡng gì hết cho nghen, má đừng làm con sợ nha má!
-Con biết rồi sao? Bố con là gay và mẹ là … Hủ?
Hủ qué giề!? Là Thánh Hủ đó!
-Vâng – Tôi ặm ực qua loa, chả dám nhìn thẳng vào mắt bà
-Quân còn kể gì cho nó nghe nữa?
Mẹ nhìn tôi chằm chằm trong vài giây và rồi quay phắt sang bố tôi hỏi tiếp.
-Quân … Quân còn kể … chỉ một chút thôi về đêm tân hôn …
Hai gò má bố đỏ ửng lên sau rồi lại lấy tay che mặt! Tôi thề là mình đã làm dấu thánh sau khi chứng kiến cái hành động quá ư là không thể nữ hóa thêm nữa từ bố.
Giây phút bố tôi vừa kết thúc câu nói, mẹ lại chuyển ánh mắt về phía tôi với tốc độ còn nhanh hơn ánh sáng. Rồi! Mồ hôi ơi chúng ta lại gặp nhau rồi!
-Con nghĩ sao Tú?
Bà hỏi ẩn ý. Tôi thật tình không rõ lắm.
-Sao mẹ? – Tôi cố gắng thốt ra từng chữ
-Con nghĩ sao về việc mẹ đã làm với bố?
Người ơi, người tha cho con đi!
-Cái đó sao mẹ lại hỏi con chứ? Đêm tân hôn thì làm chứ còn nghĩ cái con cờ hó gì nữa hử mẹ!
Bà dừng một chập, sau đó khoanh tay đứng thẳng người lên, phán rõ mồn một từng chữ.
-Cái đó con không thể trách mẹ được, có trách thì hãy trách bố con đêm hôm ấy sao quá là quyến rũ đi, mẹ không kiềm chế được thế là xôi thịt bố con!
Đậu má nó! Tôi muốn chết!
Update...
No comments:
Post a Comment