Saturday, January 17, 2015

Công tử nhà giàu và cô bé tomboy

-Linh Linh cô bé tom boy
-Vũ Phong Công tử nhà giàu
Các nhân vật khác trong truyện giới thiệu sau

Chap 1
- Có dâỵ không thì bảo cái con bé này ?Hôm nay mình ốm lắm chắc không đi học được đâu Mẫn mẫn àh.Ốm cũng phải dâỵ câụ có biêt hum nay có tiết kiểm tra toán không hả ?Cái gì sao câụ không nói cho mình sớm hơn .Mình tưởng hôm nay có tiết của Cô Trương Tịnh lên mình không đi học.
- Thế mà bảo bị ốm nêú không phải vì tình bạn 15 năm thì mình mặc kệ câu.
- Chứ không phải là vì câụ cá cược thua mình lên mình bắt phải gọi minh dâỵ đi học hả cô nương.
- Uh thì thế .
- Nói xong Mẫn Mẫn tủm tỉm cưòi ,ko phải cô âý cươì vì câu nói của Linh Linh mà cưòi vì cô âý đã chụp được những bức ảnh xâú để đơì của cô nàng tomboy khi ngủ này.
- Mà câụ cươì gì mà gian xảo thế hả?Minh có cươì gì đâu nhìn câụ ngủ dâỵ nhìn trông đáng yêu wá cơ.thui đi cô ,cô làm tôi sợ rùi đó,môĩ lần cô cươì như vâỵ là hum sau cô đe dọa tui ngay.Đã bảo là không có chuyện gì mà ,mồm thì nói không có chuyện gì nhưng trong tâm trí của Mẫn Mẫn lại có ý đồ trêu trọc Linh linh.
Xong chưa cô nàng đẹp trai của tui.xong rui đây thưa nàng.Linh linh này mà thui.mai minh sẽ nói hum nay cho câụ vui vẻ một ngày ,mai sẽ nói sau vâỵ hii .Cái câụ này lại đinh dở trò gì nưã đây Linh Linh nói.
- Thui đi học đi không có lại muộn bây giờ nói xong Mẫn Mẫn kéo Linh Linh Linh đi.
- Chào Linh Linh
- Kìa bạn Vũ Nam chào kìa mẫn mânc trêu linh linh .
Cái câụ này buôn cươì thật ngươì ta chào lại không đáp lại àh?nói xong mẫn mẫn cươì to lên vì thâỳ linh linh tức nổ đom đóm mắt vì tức.vì Vũ nam rắt thich linh linh từ hôì còn học nhà lớp 5 tuôỉ.
- Uh chào linh linh chào lại vơí vẻ bực dọc
- Vũ nam cũng biết là linh linh ko thích mình nhưng vẫn trao chon tình yêu đâù đơì cho linh linh vì cảm kích linh linh đã bảo vệ câụ trước những đưá bạn nam khác trong lớp.
- Cả 3 ngươì kùng đơị tuyến xe bus và không nói gì thêm.
- Xe đến rùi kìa bon mình lên xe đi Vũ Nam nói.cả 3 ngươì lên xe ,xe đong qúa không có chỗ ngôì mẫn mẫn và linh linh phải đứng chen trúc tại một góc của xe,Vu nam lên trước lên có ghế ngôì câụ ta nhương ghế cho linh linh nhưng linh linh không ngôì thế là mẫn ngôì lun.Thế là mẫn bảo vơí linh linh cảm ơn nha vì câụ ko ngôì lên tớ mơí được ngôì ,linh linh ko noi gi chi nguýt mẫn mẫn một cái, còn Vũ Nam thì sắc mặt buồn dâù ko nói gì nưã.
- kít Xe dừng bánh cả đám học sinh đưá thì leo lên đưá thì leo xuống như ong vỡ tổ chen trúc nhau như hôì bao cấp chên nhau mua gạo vâỵ(hii minh ko biết thế nào là thơì bao cấp đi xếp hàng mua gạo nhưng thâý ngươì lớn kể vâỵ thêm vào tí thui)
- Linh linh,vũ nam,mẫn mẫn xuống xe trước cổng trường Nguyễn Tất Thành .Vũ Nam Nói thui Minh vào trước đây .
- Uh vào trớc đi mẫn mẫn nói
-mẫn mẫn nhìn linh linh và nói sao tại môĩ câu là lớn lên Mình sẽ lâý câụ của Vũ Nam mà câụ ko thích tận tơí bh ah.hi đung là trẻ con thât.linh linh nói nêú câụ là cô bé bị các bạn trêu là vợ câụ ta bao nhiêu lăm thì câụ có thích ko?
- uh mà kũng phải nhưng dù sao câụ cũng chưa có ai iu thì iu tạm câụ âý đi câụ âý cũng tốt lại đẹp trai học giỏi môĩ tôị hơi ẻo lả một tẹo thì kũng chẳng sao cả.hiii.câụ có muốn mình cho một trận không linh linh dọa mẫn mẫn.
- hiii thui mà đùa tí thui mà rùi mẫn mẫn kéo linh linh đi vào trường .2 cô nàng này đang đi thì bị một toán học sinh nam nữ ùa ra va phải .
- linh linh và mẫn mẫn kêu oai oái vì bị va phải.
-anh ah, anh oi ,anh Vũ Phong sao hôm nay anh đi học muộn thế.Vũ phong lanh lùng nói tránh ra cho tui đi.
- Nghe mâý tiếng nheo nhéo của đám con gái gọi đưá con trai kia linh linh noi vơí mẫn mẫn mà không biết Vũ Phong đang đi tơí gần cô.
- Anh ta là ai mà nhiêù ngưòi nguỗng mộ vâỵ đúng là chẳng ra sao ,đây là trường học chứ đâu phải là nơi để tụ họp fan.câụ đang nói gì thế anh ta là họi trưởng hôị học sinh đâý
- Hôị trưởng hôị học sinh thì sao chứ cũng 2 mắt ,2 tai,một miệng cógì ghê gớm đâu mà ngươì thì cúm lúm sợ sẹt ngươì thì theo sau chạy theo anh ta toán loạn thế .hay anh ta có 4 mắt 2 cái miệng lên được mọi ngưòi hâm mộ chạy ra xem sinh vật lạ hả.nói xong linh linh phì cươì vì tưởng tượng ra hinh thù của Vũ Phong như thế,linh linh đang cươì thì bỗng dưng thâý đau ở tay nhìn xuống ,thì thâý mẫn mẫn đang véo mình .
- Linh linh thây không khí thật lạ bắt đâù trở lên ảm đạm hơn ví trước bh không còn nghe thâý tiếng léo nhéo của mâý cô câụ và tiếng ồn nưã mà chỉ nghe thâý nói nhỏ của mẫn mẫn,linh linh ơi chết rùi câụ đã đắc tôị vơí công tử này thì toi rùi .
- Linh linh ngẩng mặt lên và bắt gặp một khuôn mặt đẹp trai kinh khủng giống như thiên thần vâỵ nhưng khuôn mặt thiên thần đâý bây giờ nôỉ lên đằng đằng sát khí muốn ăn tươi luốt sống linh linh vâỵ.
- Một đưá đi bên cạnh Vũ phong nói vơí linh linh ,Có biết đây là ai không mà nói thế muốn không sống được để ra khỏi ngôi trường này àh?
- Linh linh tỏ ra vẻ rất tụ nhiên bên cạnh đó Mẫn mẫn cứ kéo áo Linh linh bảo linh linh xin lôĩ đi cho xong chuyện
- linh linh nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh và đẹp kia vưà cươì vưà nói tôi chẳng biết là ai cả ,Có ai điên đâu mà muốn chết.Mà chẳng ai có quyền khiến nguơì khác phải chết kả .linh linh nói làm cho mẫn mẫn càng sợ hơn và những đưá trong trường này kung phải cảm thâý linh linh dũng cảm và thán phục trong lòng .Vì cả trường biết động vào Vũ Phonng thì hâụ quả sẽ như thế nào ,chỉ có linh linh là ko biết.Mà có biết thì Cô bé tomboy này kũng ko sợ.
- Đưá vưà dọa Linh Linh đinh dơ tay đanh linh thì được một bàn tay của một chang trai khác đỡ lại và câụ ta nói mày là con trai mà định đánh con gái ah.Thằng định đánh linh linh khúp lúp xin lôĩ vì nó hỗn láo vơí anh Phong.Thế Phong có bảo mày đánh phụ nữ ko?
- Chàng trai này ngẩng mặt lên và nói vơí Phong câụ đến rùi ah thui mình vào lớp trước đây,câụ kũng vào luôn đi.Uh Mình vào luôn đây Phong nói. Chàng tria này đì không qên nhin liếc qưa linh linh một cái,vô tình trạm phải ánh mắt của linh.rùi câụ ta quay đi.(nhưng chắc chắn là có cái gì đó trong cảm nhận của câụ ta đôí vơí linh linh không thì câụ ta đã ko quay quoắt khi trạm phải ánh mắt linh linh)
- linh linh nhìn thâý hành động của chàng trai này rất cảm động trong lòng ,cô cảm thâý tim minh có gì đó rất khó chịu và bôì hôi .(chắc là cảm rùi đây)
- Vũ phong nhìn vào mặt Linh linh và nói câụ tên là gì học lớp nào? Vũ phong hỏi mà làm tất cả mọi ngưòi ngac nhiên vì câụ công tử này chưa bao giờ mở miệng hỏi ai bao giờ.

chap 2
- Linh linh nhìn Vũ phong và nói một câu xanh rờn và rất tự nhiên không có gì là sợ sệt cả .Sao tui phải nói với cậu biết về tôi ,nói xong linh linh kéo Mẫn mẫn đi mà không thèm để ý xem Vũ Phong phản ứng như thế nào.
- Linh linh làm cho mọi người phải ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác vì sự táo bạo không sợ Phong của cô.
- Còn về Phía Phong cậu ta chỉ nhìn Linh Linh đi và cười mỉm một cách rất tự nhiên.Nhừng tất cả mọi người biết rõ linh linh sẽ gặp họa lớn cho dù Phong có tức giận hay không .
- Anh Phong em sẽ điều tra con nhỏ đó là ai mà giám ăn gan hùm hỗn láo với anh một thằng đi cạnh Phong nói.Phong không trả lời nhưng thế là cũng đủ cho thằng đó hiểu như thế nào.
- Chết thật rùi!Chết !chêt! mẫn mẫn kêu lên với vẻ lo sợ
- Cậu có thui đi không sao mà chết có phải ngày tận thế đâu mà chết,Linh linh nói với giọng điệu rất thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra cả.
- Cậu !Câu!Mẫn mẫn thở dài ngao ngán
- Mình làm sao ?Mình đâu có nói gì sai đâu?Anh ta chẳng có gì đáng để mình phải sợ cả,mà người lúc đỡ cái tát cho mình la ai vậy,có vẻ rất thân thiết với tên hợm hĩnh đáng gét kia Linh Linh hỏi
- Cậu đùng là người trên trời rơi xuống ,động phải ai không động ,lại động đúng vào người có quyền lực nhất trường.Cậu có biết sẽ phải sống dở chết dở nếu động phải những người trong nhóm Ngũ Công tử không ?
- Linh Linh tỏ vẻ rất ngạc nhiên.Sao Mình không biết trường mình lại có nhóm này thế .mà sao người đỡ cho mình tên là gì ?anh ta cũng trong nhóm đó àh?
- Cậu ta tên Thiên Bảo cậu ấy không mấy khi can thiệp vào những chuyện của Vũ Phong đâu .Nhưng không hiểu sao anh ta lại bênh vực cậu .Cậu đúng là gây chuyện động trời rùi chắc phải chuyển trường mất nếu không thì không sống được qứa 1 tuần trong trường này đâu linh linh ah
- Mình không sợ thử để xem anh ta làm được gì nào?linh linh nói rất hồn nhiên .Chúng mình vao lớp thui ,đúng là một ngày xui xẻo tự dưng lại gặp phải tên đáng gét đó linh linh bĩu môi khi nhắc tới Vũ phong.
- Linh Linh và mẫn Mẫn vào lớp .hưng Linh Linh cảm nhận thấy không khí thật lạ, không giống như mọi khi cô đến lớp.Hum nay thấy mọi người trong lớp rất lạ mọi người nhìn Linh Linh Rùi thì thầm với nhau,Linh Linh Nghe thấy Mấy đứa trong lớp nói:
- Chắc nó định làm quen với anh Phong lên nói thế để anh ấy để ý ấy mà,đúng là con cáo già .
- Đứa Thì nói :hay là nó muốn khiêu chiến với hội Ngũ công tử để được nổi tiếng đây,thật ngu ngốc
- Lúc này linh Linh nghe được những câu nói đó cô rất bực bội
Hai bàn tay cô nắm chặt vào nhau ,máu trên khuôn mặt cô nổi lên như muốn đập ai đó ,nhưng cô đã kiềm chế bản thân để không tỏ ra bất thường .Mẫn mẫn thấy linh linh như vậy kéo Linh Linh vào chỗ ngồi và nói : Thui cậu để ý làm gì kệ chúng nó mình không như thế là được,mà cậu đúng là...mẫn Mẫn thở dài không nói gì nữa.
- Vũ Nam đang ở ngoài chạy vào lớp.
- Cậu Ta thở hổn hển và nói lắp bắp
- Linh ...inh....
- Mình ... Mình vừa nghe thấy cả trường đang nói về cậu..Cậu Không biết ai đắc tội với Ngũ Công tử thì sẽ thảm lắm đó.
- Linh Linh nói mình không sợ thì thôi cậu sợ cái gì chứ ?
- Không phải mình sợ mà mình ...mình ...mình...sợ có chuyện không hay sảy ra với bạn thôi.
- Cảm ơn vì đã quan tâm nhưng
- cậu không phải quan tâm tới mình đâu linh linh nói
- Nhưng mà....
- Không nhưng gì cả Thui cậu vào chỗ đi Thầy giáo vào rùi Linh Linh bảo Vũ Nam vào chỗ
- mẫn mẫn lại trêu Linh Linh .Cậu ta tốt thế sao cậu lại không thích nhỉ? Hì...Hì! đúng là sướng thật
- Mình nhường cái vui đấy cho cậu đấy !Linh Linh đáp lại bắng vẻ rất chi là thật (đúng là không thích có khác)
-Tùng !Tùng !
- Bọn học sinh trong trường láo nháo chạy xuống căng tin,ví đã đến giờ ăn trưa phải đi nhanh để tìm chỗ ngồi .Vì hầu hết giờ ăn trưa tha hồ mà có chuyện để kể ,để nói của những cháng trai,còn Các bạn gái tha hồ mà ngắm Ngũ Công tử ăn trưa .vì chỉ có ở căng tin mới nhìn rõ cuộc sống đời thực của các công tử này.
- Phong này nghe nói có một con bé giám trống đối lại cậu phải không? A Ha thú vị thật Hàn Tuấn nói(một trong Ngũ Công tử là người vui vẻ nhất nhóm nhưng lại bày lắm trò oái oăm khi ai động đến nhóm).Mà con bé đó tên gì nhỉ /
- Anh Phong em đã tìm ra con bé đấy tên gì ở đâu rùi một thằng nói.con Bé đó tên Là Trương linh Linh , học lớp 10A3 , nhà ở 123 kim mã .
- Minh Tâm (tứ công tử)đẹp trai ,phong lưu ,đào hoa nhất nhóm .Tên cũng hay đấy nhỉ ?cậu định xử lý nó thế nào đây ?Mình cá là lâu hơn 1 tuần .
- Nhất duy (Ngũ công tử) đẹp trai, nam tính ....mình cá là có thể là sẽ rất lâu đó
- Thế còn cậu Thiên Bảo cậu nghĩ sao?
- Thiên Bảo không nói gì rùi đúng lên đi.
- Cậu đi đâu thế Hàn Tuấn gọi với thiên bảo
- Mình thấy đói quá mình ra căng tin ăn đã thiên bảo Trả lới
- Vũ Phong nói mình cũng thấy đói rùi chúng mình cùng đi ăn đi.
- Linh linh cậu vào tìm chỗ rùi lấy đồ ăn cho mình đi ,mình đi WC tí đã,Mẫn mẫn vừa nói vừa chạy xem ra rất vội .(cô nàng này khéo rất buồn đây)
- Linh linh ra căng tìn tìm thì thấy tất cả chỗ đã có người ngồi hết ,chỉ có một bàn không có ai ngồi ở cuối căng tin,linh Linh nhà ta lấy đồ ăn xong hồn nhiên ngồi vào bàn ăn.
- Linh Linh ngồi xuống đang định ăn món Mỳ ý Món khoái khẩu của cô thì bỗng rưng cô cảm thấy có gì rất lạ,như có hàng trăm đôi măt đang
nhìn về phía cô làm cô rùng mình.Nhưng thật ra cảm giác đó rất đúng cô thấy tất cả mọi người trong căng tin đang tập trung ánh mắt về phía cô.Linh Linh không hiểu tại sao lại vây.Linh linh Mặc kệ những ánh mắt đó cứ ăn hồn nhiên như thường ,cô đang đói,lên chẳng quan tâm ai nhin mình hay không.
- Ngon nhỉ? Vũ Phong nói
- Tất nhiên là ngon rui. Linh Linh trả lời tự nhiên như không mà khôngbiết ai đang nói với mình .
- Này có ra chỗ khác ngồi không ,Có biết đây là chỗ của ai mà giám ngồi ?một thằng đan em theo sau nhóm Vũ Phong nói:
- Lúc này linh Linh mới ngẩng lên và bắt gặp nhóm Phong đang đứng trước bàn mình.
- Linh Linh sao cậu lại ngồi đây ,ra chỗ khác đi ,chỗ này của nhóm Ngũ công tử đấy,mẫn mẫn chạy tới kéo linh Linh nói.
- Linh Linh cứ ngồi thản nhiên ,cậu ngồi đi có ai bắt tội cậu đứng đâu,sao phải hốt hoảng thế?
- Thui đứng dậy đi ,mẫn mẫn cuống quýt lên vì sợ,
- Mẫn mẫn rối rit xin lỗi Nhóm ngũ công tử
- Các cậu cho mình xin lỗi.cậu ấy không biết đây là bàn của các cậu. Mẫn Mẫn vùa nói vùa Kéo Linh Linh đưng lên
- Nhưng Linh Linh Không đứng lên ngược lại ,lại kéo Mẫn Mẫn ngồi xuống và nói:
- Bàn này đâu có viết là bàn của ai đâu?sao mình phải đưng lên .ai ra sau thì tự đi chỗ khác mà tìm chỗ .
- Lúc này mẫn mẫn run bắn lên không nói được gì cả?chỉ lắp bắp nói linh linh cái gì đó không rõ .
- Cả căng tin bắt đầu ri rầm ,thấy hoảng sợ,vì lần đầu tiên có một đứa con gái giám trống đối lại nhóm Ngũ công tử .chúng xi xầm với nhau nói linh Linh chết chắc rùi>
- Còn về Ngũ công tử kia thì chỉ có Thiên Bảo đi lấy thức ăn Và Ngồi xuống cùng bàn với linh Linh ,rui ăn tự nhiên mẶC CHO CHUYỆN GÌ CÓ XẢY RA ĐI NŨA.
- Bốn công tử kia thì đưng nhìn Linh Linh một lát rùi ba chàng cười nói ,vậy mình ngồi đây nha .chỉ có Vũ Phong không ngồi nhìn Linh Lình bằng ánh mắt sắc lạnh, khiiens linh linh phải sởn da gá,nhưng cô
- Mặc kệ vẫn thản nhiên như ko có chuyện gì
- Linh linh đáp lại lời của Mầy công tử kia ,chỗ đó có
- nghi tên của tôi.đâu .các ccauj cứ tự nhiên.
- các cậu ngồi là quyền của các cậu.linh linh vùa nói vứa gắp mỳ bỏ vào miệng,mẫn mãn thì sợ qứa không giám ăn cứ ngồi nhin linh linh thui.
- Vũ phong nhìn Linh lình một lát kung ngồi xuống ,và ra hiệu cái gì đó rất khó hiểu đối với bọn đàn em
Mọi người trong bàn của linh đều đang măm măm hit ,chỉ có Vũ phong và mẫn mẫn là không ăn gì cả chỉ ngồi nhìn linh linh măm thui.
- Mẫn mẫn nhìn linh Linh với ánh của một người đang nghĩ về cô bạn của mình thật là gan lỳ ko còn gì để nói. Cô lắc đầu ,rùi cô cũng cúi xuông ăn món mỳ trộn của mình
Vũ phong nhìn linh linh bằng con mắt đầy lửa,như muốn thiêu sống cô nàng vây.Nhưng cô này này mặc kệ cứ thản nhiên ăn và nói.,làm cho Vũ phong càng tức tối hơn.
- Tôi không giống sinh vật lạ như ái đó đâu mà nhìn muốn lòi cả con ngươi ra rồi đó.Đúng là bất lich sự,tưởng thế nào chứ
- Vũ phong đứng pắt lên Đấm mạnh tay xuống bàn rùi hét lên làm cả căng tin rật mình.
- Cô Bảo ai là sinh vật lạ! Nói xem nào?
- Linh Linh không trả lời,cô đứng lên bước ra khỏi bàn rùi đi lại gần Vũ phong cô cúi gần lại tai Vũ phong nói nhỏ
- Anh thấy mình lực cười không ?tự anh nói anh là sinh vật lạ còn gì?chỉ có nghĩ mình như thế thì mới tức giận như vậy? Anh khiến mọi người để ý đấy.Đừng như thế mất hình tượng lắm đó,nói xong Linh Linh quay lại chỗ mình ngồi.
- Vũ phong tức giận đến lỗi hai tay anh nắm chặt lại cắt không ra máu nữa.Hai hàm răng cậu ta nghiến lại như một con quỷ dữ xổng chuồng không còn nhân tính vậy .Cậu ta rít lên! Lắp bắp nói : Con Ranh không biết phép tắc này ,nói cái gì?
- Linh Linh bây giờ không còn bình tĩnh nữa cô đứng bật dậy mặc kệ sự ngăn cản của Mẫn Mẫn .Cô bắt đầu hét lại vào mặt Vũ phong .Anh nói ai là con ranh,Người bất lịch sự không biết phép tắc tối thiểu là anh chứ không phải tôi.Anh Nhìn Lại mình đi,anh nghĩ mình là người có quyền trong trường thì muốn nói gì cũng được sao?Thế mà Cũng là Công tử Lịch lãm .Thật là ngớ ngẩn .Anh chỉ giống một thằng côn đồ thì đúng hơn đấy
- Cả cang tin lại bị một phen hú hồn ,lần đầu thấy Phong tức giận như vậy và cũng lần đầu có một người giám quát lại vào mặt Phong.
- Cái Con ...Phong dơ tay định tát Linh Linh thì Thiên Bảo đỡ tay Phong lại và nói :Bình tĩnh nào ,mọi người đang nhìn đấy,Đám Ngũ công tử cũng nói thui hạ hỏa đi.
- Phong hất tay Thiên Bảo ra rùi bỏ đi .Nhóm ngũ Công tử nhìn qua linh linh một lát rùi cũng đi theo Vũ Phong
- Cảm ơn cậu !
Cậu đã 2 lần giúp mình Linh Linh nói với Thiên Bảo
Thiên Bảo không trả lời .rùi bước đi lặng lẽ
- Mẫn Mẫn tát vào tay linh linh
Cậu đúng là điên lặng rùi đó Linh Linh ơi!
- Linh Linh Nói:Thui cậu ăn đi sao cứ co ra cúm lúm như gà HN1 ấy.Mình Không dễ bị để người ta coi thường đâu.
- Sao cậu lại mất bình tĩnh thế ,không cần thiết phải nóng giận như thế đâu hàn Tuấn vừa nói ,vứa chơi Bia
- Nhất Duy thì nói Mình thấy thú vị đấy đúng là phong có đối thủ nặng Ký đó ,Mình tha hồ có kịch hay để xem. Ha! Ha!...
- Mình cũng thấy hay thật! quá thú vị ấy chứ !
- Phong thì ậm ừ nói! Các cậu không thấy mình thế nào ma bảo thú vị ư?lần đầu tiên có con bé trời đánh đó làm minh không sao dữ được bình tĩnh ! đúng lá điên thật!
- Hàn tuấn nói tiếp ! Mà thiên Bảo đâu? Sao cậu ấy lại bênh vực cô bé đó? Có bao giờ cậu ấy quan tâm tới việc của Phong đâu.
- Vũ phong trầm ngâm không nói gì thêm .Còn tam công tử kia thì cá cược nhâu xem ngáy mai Linh Linh có đến xin lỗi Vũ Phong Không Và xem linh Linh có nghỉ học Không(đúng là mấy công tử này không còn gì để mà bàn về vụ chơi xấu này)

Ui sường quá ! mai là ngày nghỉ rùi mẫn Mẫn hí hửng nói
- Mai câụ có đi đâu chơi không Linh linh ?Mai mình đi Vimcom chơi đi lâu rùi mình không đi Vimcom rùi.
- Mai mình có việc rùi !
- Việc gì thì!mình đi cùng được không ?hì hì mẫn mẫn hỏi linh linh
- Mình không biết mama và baba mình bảo mai đi tơí nhà một ngươì bạn của ba mình .linh linh thở dài
- mẫn mẫn thâý Linh linh thở dài liền hỏi ngay.Sao lại thở dài thế ?
- Mình không thích đi vì ..hừ hừ
- He he cô nàng này không thích mà vẫn đi thì lạ thạt đấy.có bao giờ cậu chịu khuất phục bất cứ việc gì cậu không thích đâu ,thế sao bây giờ lại thở dài ngậm ngùi chấp nhận thế?mẫn mẫn nói với
vẻ trâm trọc .
- cậu có biết là ba ba mình nói gì không?nếu mình không đì thì mình sẽ không được đi karate nữa.mà cậu biết rùi đấy mình mà không đi thì mình ngứa ngáy chân tay lắm.mà baba còn dọa là cắt khoản tiền tiêu vặt của mình nữa chứ !linh linh vò đầu bứt tai
- Uh động vào vấn đề tài chính là nghiêm trọng rùi đó.
- thế mới củ chuối chứ ,ngày hum nay thật chán!mà từ giờ trở đi không phải đến gọi mình dậy đi học đâu.mình chỉ hành hạ cậu mấy ngày xem thái độ thế nào thui mẫn mẫn yêu ah.hiii linh linh khoác vai mẫn mẫn rùi đi
- mẫn mẫn ngạc nhiên nói: ủa tự nhiên từ bi quá ta!hii
- Nể tình chị em mười mấy năm nên tha cho cậu đấy còn gì,mà lần sau mà thua nữa thì không nhẹ như việc gọi dậy đâu
- Hứ thử xem mẫn mẫn bĩu môi
- mình thèm ăn món bún đậu mắm tôm quá ! mình mua về ăn đi Linh Linh hum nay baba mama đi công tác sài gòn thứ 2 mới về cơ .Mình muốn ăn gì thì ăn >
- Thế cô giúp việc đâu mẫn mẫn mà cậu ở nhà một mình ?
- hihi baba mama đi minh bảo cô áy về we mấy hum rùi .
- thế ba ba cậu mà biết cậu ở một mình thì cô ấy tính sao?linh linh hỏi
- Mình bảo với cô ấy là cậu ngủ với mình thì cô ấy mới yên tâm mà về,baba maa ko biết đâu vì luc về thi cô ấy cũng lên rùi.hiii.
- ah uh nhưng ma minh làm sao đến ngủ được còn baba maa mình thì sao?
-ui rùi ngốc thế!mính đến xin hai bác
- thế cậu khong biết là nếu cậu đến xin thì đòng nghĩa baba maa cậu cũng biết ah?
- thiếu gì lý do.Baba maa của cậu tin tưởng mình lắm mà còn hơn cậu ấy chứ?hiiiiiiiiii mẫn mẫn cười.thui đi mua món mình khoái khẩu đi
- cô ơi cho cháu 2 xuất bún đậu mang về
- cô chủ wan đon đả trả lời ,ok có ngay Mắm tôm nưa hả cháu?
- Linh Linh nói:cô ơi bún đậu mà không có mắm tôm thì không ngon cô ah .tất nhiên phải là mắm tom rui
-Đây của hai bé đây ,bứa tới lại mua cho cô nha!cô chủ quán nói vui vẻ
- Vâng cô a.
- Linh Linh câm túi bún đậu đi ra khỏi quán .thì bị vấp phải một hòn gạch thế là..

Update...

No comments:

Post a Comment