Đây là lần đầu Miu Miu viết và post truyện nên mong mọi người sẽ ủng hộ cho Miu Miu nhoak !!! Nếu có gì cần chỉnh sửa hay góp ý thì mọi người cmt cho Miu nhá !!! Thanks mọi người.
* Tên tác phẩm: Chìa khóa đến hạnh phúc của những siêu quậy
* Author (tác giả): gọi mềnh là Miu Miu hay là Miu cũng được
* Category (thể loại): híc híc...mềnh cũng chẳng biết nữa
* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): học cấp 2
* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): On-going
* Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): ko có
* Casting (giới thiệu nhân vật):
+ Triệu Ngọc Yến: 17t. Nó là cô con gái út rất được cưng chiều của chủ tập đoàn đá quý "White and Black" tiếng tăm lẫy lừng. Một trong những siêu quậy "nức tiếng" của thành phố. Yến được biết đến với biệt danh "Angel siêu quậy".
Ngoại hình: xinh xắn, đáng yêu
Tính cách: dữ vô đối !!! Vô cùng bướng bỉnh, nóng nảy và rất ư là hậu đậu. Cư xử y như con trai. Nhưng bù lại thì nó rất là ngây thơ, đáng yêu, trẻ con và nhí nhảnh !!! (Bật mí: sự ngây thơ của nó lắm lúc lại bị hiểu lầm là ngốc nghếch !!!)
IQ: 150
+ Hoàng Minh Thiên Lâm: 17t. Lâm là đứa con độc nhất của chủ tập đoàn bất động sản và nhiều ngân hàng đứng đầu thế giới khác. Tương lai sẽ là một người lãnh đạo đầy triễn vọng. Tuy thế cậu rất thích quậy. Không thể và cũng không bao giờ có thể ở lại lớp quá 10 phút. (nếu không thì chắc chắn cậu sẽ ngủ gục cho xem) Vậy là toàn bùng tiết.
Ngoại hình: chỉ có một chữ để miêu tả: tuyệt
Tính cách: lạnh lùng, ít nói là tính cách cơ bản của cậu. Chưa bao giờ có thể dịu dàng với người nào kể từ khi mẹ mất (sau này thi có một người đấy !!!). Bệnh bướng bỉnh và nóng tính thì sau này bị nhiễm từ Yến nhà ta.
IQ: 200 (anh chàng được mệnh danh là thần đồng đấy !!!)
+ Vũ Hạ Kiệt: 17t. Con của ông trùm mafia khét tiếng. Cậu ngay từ khi chào đời đã được sắp đặt là một người nắm trong tay quyền lực của thế giới bóng đêm. Lớn lên và cho đến bây giờ, cậu luôn giữ cho mình một vị trí tối cao mà khiến cho chính cha cậu - ông trùm năm xưa - cũng phải nể phục vài phần. Nhưng sau khi thoát khỏi thế giới tanh mùi máu và sự tàn nhẫn ấy, cậu hóa thân vào một chàng hotboy siêu quậy bên ngoài có vẻ hòa đồng.
Ngoại hình: chắc chỉ thua mỗi mình Lâm
Tính cách: trông Kiệt thật hòa đồng, vui vẻ nhưng thật chất cậu rất tàn nhẫn. Được tôi luyện từ nhỏ, nên chưa bao giờ cậu đối xử dịu dàng với ai (ngay cả mẹ cậu - người mà Kiệt rất tôn kính). Nhưng mọi thứ dường như đều thay đổi khi cậu gặp được Ngọc Yến. Bản tính rất cố chấp và quyết đoán.
IQ: 199
+ Nguyễn Hà Mi: 17t. Cô là con của một gia đình quý tộc, rất có gia giáo. Nhưng vốn có máu nổi loạn, Hà Mi đã bao phen làm gia đình đau đầu bởi một siêu quậy có tiếng như cô.
Ngoại hình: đẹp hệt một thiên sứ nhưng tâm hồn là một ác quỷ phá phách.
Tính cách: kiên định (nếu không nói là hơi cố chấp), khá chín chắn (thật khác xa sự trẻ con củaTriệu Ngọc Yến). Luôn bình tĩnh hơn mọi người, nhưng một khi đã thật sự nổi giận thì ngay cả Ngọc Hoàng Thượng Đế hay Diêm Vương ka ka thì nàng cũng chẳng sợ đâu !!!
IQ: 190
+ Hạ Hoàng Minh: 20t. Thầy Minh là thầy dạy Toán lớp Yến đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm luôn !!!
Ngoại hình: tuy là thầy giáo nhưng thầy Minh rất xứng đáng nhận biệt danh của một hotboy, chỉ thua Kiệt và Lâm.
Tính cách: ôn hòa, vui vẻ và rất nhiệt tình. Đặc biệt cũng rất tâm lí. Và còn nhiều nhân vật khác...
* Fiction content (Nội dung truyện):
Đây là câu truyện thuộc thể loại "cắn bút, bức tóc" (à, ý Miu là thời học sinh ấy mà. Chắc ai cũng từng trải qua cái cảm giác bức rức khó tả ấy lúc đi thi chứ ? Dù chỉ một lần trong đời ?). Do Miu Miu mới tập viết truyện nên Miu chọn motip cũ nhưng Miu hứa sẽ sáng tạo những ý riêng. (cho muội muội xin lỗi nếu có đụng hàng của tỷ tỷ nào nha !).
Tất cả đều sẽ bình thường nếu như những siêu quậy không bị cha mẹ ép vào trường Hoàng Phong nổi tiếng nghiêm khắc với hàng trăm nội quy khác nhau...
Nhóm "Khi Devil đội lốt Angel" ra đời gồm những tên tiểu quỷ...
Chúng quậy phá, đập tan bao luật lề vững chắc...
Rồi khi đắc tội với các nhóm ngầm khác...
Quyết đấu xảy ra.....
Liệu có an toàn ?
Khi những hiểm nguy luôn sẵn có ?
Và khi xuất hiện thêm mâu thuẫn,
Tình cảm không thể đè nén của 3 chàng trai...
Thì nhóm của tụi nó có giải tán ?
Ai sẽ có được trái tim trong sáng của Ngọc Yến ?
Xin hãy theo dõi câu truyện để tìm lời giải đáp !!! ^^
CHAP 1: QUÁ KHỨ HUY HOÀNG
- Xin hỏi đây có phải là số của ba em Triệu Ngọc Yến học lớp 1A3 không ạ ?
- Vâng. Tôi là ba em Yến đây.
- Chào anh. Tôi là cô giáo chủ nhiệm của em. Hôm nay, tôi muốn thông báo và trao đổi với anh một số vấn đề. Anh có phiền không ?
" Ba nói không đi ba...Ba ơi !!! " - một cô gái với vóc dáng bé nhỏ nghĩ thầm, cầu xin.
- Ồ, không. Cô cứ nói đi.
Và thế là cuộc trò chuyện bắt đầu, cô gái nhỏ lúc nãy phụng phịu bỏ đi,mặc cho cuộc đàm thoại ấy kéo dài. Vì cô đã biết lý do mà cái bà giáo mắc dịch đấy lại gọi cho ba cô rồi.
Phải. Cô gái bé nhỏ đó chính là nó: Triệu Ngọc Yến.
" Liệu ba có nổi giận không ta ? Chắc không đâu. Mà nếu ba nổi giận thật thì lần sau mình sẽ cho bà cô "thân thương" đó chơi với trái mắt mèo !!! " nó nghĩ thầm một cách tức tối. " Ấy mà phải đi tìm cái bia đỡ đạn đã chứ !!! " nghĩ là làm, nó chạy đi tìm mẹ. Vừa đi vừa nguyền rủa bà cô của nó.
- Mẹ ơi !!! Ba sắp la con rồi !!! Con sợ. (Miu: ặc, biết sợ hả ?)
- Con lại làm gì ?
- Con không biết ! Con sợ. - vừa nói với giọng mè nheo, nó vừa đưa ra cái bộ mặt cún con đáng thương. Suy nghĩ thêm đôi chút nữa rồi người phụ nữ hiền hậu ấy bước đến, nắm tay nó khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng, trìu mến nhìn nó:
- Đừng sợ. Có mẹ !!!
- Mẹ đi trước đi, ba đang ở trên phòng khách ạ.
- Ừ.
Chạy hộc tốc lên phòng, nó thay bộ đồ luộm thuộm trên mình: áo khoác sơ mi màu trắng bên trong, khoác bên ngoài chiếc áo màu đen rất "bụi bặm", quần short mà nó cố tình lấy kéo cắt tả tơi. Mặc lên mình chiếc đầm trắng voan, cài lên đầu một chiếc nơ nhỏ xinh. Trông nó lúc này xinh hệt như một thiên thần, khác xa cái vẻ siêu quậy và bụi bặm lúc nãy.
Nó lục vội trong hộc tủ, lấy ra một hộp sô cô la còn mới tinh.
" Cộc cộc cộc "
- Ai thế ? - một giọng nam trầm ấm hỏi
- Em !!!
Cánh cửa liền được mở. Đứng trước mặt nó lúc này là người anh hai đang học lớp 7. Nhìn anh với vẻ ngoài chín chắn, vóc dáng cao lớn và sắc đẹp tuyệt vời, thì mọi người sẽ nghĩ ngay anh là hotboy đang học lớp 9,10 chứ chẳng thể đoán được anh mới có lớp 7.
- Gì thế em ?
- Anh giúp em nhá !!! Bênh em tí đi, ba sắp la em mất rồi !!! Nha ?? - bộ mặt cún con lại xuất hiện.
- Ừ.
- Ôi, em yêu anh hai quá !!! - nhảy phóc lên ôm chầm lấy anh hai, nó thì thầm bên tai anh. Anh nó cười khì. - Tặng anh nè !!!
Nhận từ tay nó hộp sô cô la, anh hôn "chụt" lên má nó. Nó lẽo đẽo bước sau anh xuống phòng khách. Lòng an tâm phần nào vì giờ đây đã có "đồng minh".
- Con nó làm gì hả anh ?
- Lần này... thì em đừng... có mà bênh nó. - Ba nó hậm hực nói. Giọng nói run lên bởi ba cố gắng kìm nén giận dữ.
- Gì thi gì nhưng anh phải bình tĩnh chứ !!! Anh coi kìa. Giận đến độ mặt đỏ hết cả lên. Con nó sợ đấy !!!
Vừa nói, mẹ vừa đưa tay xoa đầu nó, vuốt vuốt khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội của nó. Bỗng nhiên, mẹ ngừng ngay hành động đang làm vì....người ba nó đang run lên bần bật, quắc đôi mắt đục ngầu sang nhìn nó, rồi...
- NÓ MÀ BIẾT SỢ À ?? EM KHÔNG ĐÙA CHỨ ?? BIẾT SỢ MÀ LẠI ĐI HÙ MA, LÀM NHỮNG ĐỨA NÓ GHÉT SỢ KHÓC THÉT LÊN ? SỢ MÀ CHÉT NHỮNG CỤC SINGUM DÍNH ĐẦY MỰC LÊN GHẾ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM ??? CÁI SỢ CỦA NÓ THẾ ĐẤY HẢ ???
Ba nó quát. Khiến cho một người thường ngày rất bình tĩnh như mẹ phải giật mình, làm cho anh hai nó ngây người ra một lúc, thậm chí mấy cái lá của chậu cây kiểng trong phòng cũng khẽ rùng mình. Con mèo lông đen tuyền của nó vừa mới ló mặt vào phòng khách đã cúp đuôi, lĩnh đi ngay. Chỉ duy nó là không có biến chuyển gì: không sợ hãi, không giật mình. Ngay từ đầu nó đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.Cái vẻ mặt của nó làm cho ba nó càng tức điên lên. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt và nóng bức một cách lạ thường. Dù máy lạnh vẫn đang được bật và làm việc hết công suất. Cái nhìn rực lửa của ông về phía nó làm cho những ai đang đứng kế bên cũng phải giật mình, sợ hãi. Ông chuẩn bị mắng nó thì mẹ đã lên tiếng:
- Anh bình tĩnh nào. Tuy con nó quậy thế nhưng học tập nó ra sao ?? Nói cho em biết đi.
Ôi !!! Mẹ nó tuyệt quá !!! Bà đã nói đúng điểm yếu của ba nó rồi. Tuy nó mới học lớp một nhưng điểm số rất vượt trội, hơn hẳn bạn bè. Ba nó rất vui khi nghe điều đó, nhưng cũng rất giận khi nghe "thành tích" "phá làng phá xóm" của nó nay đã dài bằng cái "sớ tấu trình của ông Táo". Không trả lời, mẹ nó mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
- Ai cũng có ưu và khuyết. Anh có thấy rằng cái ưu học giỏi của nó hơn hẳn cái khuyết nghịch bậy không ?? Tha cho con đi anh. Ngày xưa...
- Thôi thôi được rồi...Đừng có nhắc đến 2 từ "ngày xưa" giúp anh. - Ba nó nhăn mặt.
Mẹ nó cười tươi. Bà cố ý nhắc đến chuyện ngày xưa, vì lúc còn trẻ, bà cũng là siêu quậy mà. Không hiểu sao, ba lúc ấy làm một trưởng hội học sinh trường cực kì gương mẫu lại thích bà. Chỉ biết là bây giờ bà vẫn giữ cho mình tính cách trẻ con vốn có nhưng ở gần ba và trong quá trình trưởng thành thì mới chín chắn hơn xưa.
- Nhưng vẫn không thể tha bỗng thế được... - Ba nó phân vân.
- A...ba biết không ?? Con có kết quả xếp hạng của trường em Yến học đó. Em ấy đứng nhất trường với số điểm tuyệt đối đấy !!! Còn nữa... - Anh hai đóng phần vai tiếp theo của mình.
- Ok...tha bỗng....Ba chịu thua với mấy mẹ con. Bênh em chầm chập. - Nói rồi ba nó cười khì. Hihi...giờ mới đúng là ba của nó. - Nhưng lần sau thì không dễ thế đâu đấy, nghe chưa nhóc con ?
Ba cốc nhẹ lên đầu nó, vuốt những lọn tóc lòa xòa trước trán nó. Nó nhảy phóc vào lòng ba, không quên nháy mắt "cảm tạ" 2 cái "bia đỡ đạn" đằng kia, nũng nịu.
Thế mà 2 tuần sau...
- Con với cái !!! Dù biết rằng có học giỏi thì cũng đâu được quậy đến thế ??? Phạt ở trong phòng 2 ngày cuối tuần, không được đi chơi !!!!!
Ba nó quát ầm lên, làm cho cái trần nhà trên đầu cũng phải rung rinh, tưởng chừng sắp sập đến nơi. Chị giúp việc mới vào thì sơ sệt, bỏ ra khỏi phòng khách ngay.
Nó bỏ đi, giậm chân ình ịch lên phòng. Người đàn ông đang giận dữ khóa cánh cửa phòng mà không biết rằng,dù ông có nhốt nó thì vẫn có người giúp nó, (mẹ và anh hai đều không có chìa khóa phòng phòng nó nên muốn giúp cũng không được) vẫn có những đứa bạn sẵn sàng giúp nó thoát ra. Đôi môi căng tròn vẽ lên một nụ cười ác quỷ trên khuôn mặt bé nhỏ.
- Lần này... thì em đừng... có mà bênh nó. - Ba nó hậm hực nói. Giọng nói run lên bởi ba cố gắng kìm nén giận dữ.
- Gì thi gì nhưng anh phải bình tĩnh chứ !!! Anh coi kìa. Giận đến độ mặt đỏ hết cả lên. Con nó sợ đấy !!!
Vừa nói, mẹ vừa đưa tay xoa đầu nó, vuốt vuốt khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội của nó. Bỗng nhiên, mẹ ngừng ngay hành động đang làm vì....người ba nó đang run lên bần bật, quắc đôi mắt đục ngầu sang nhìn nó, rồi...
- NÓ MÀ BIẾT SỢ À ?? EM KHÔNG ĐÙA CHỨ ?? BIẾT SỢ MÀ LẠI ĐI HÙ MA, LÀM NHỮNG ĐỨA NÓ GHÉT SỢ KHÓC THÉT LÊN ? SỢ MÀ CHÉT NHỮNG CỤC SINGUM DÍNH ĐẦY MỰC LÊN GHẾ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM ??? CÁI SỢ CỦA NÓ THẾ ĐẤY HẢ ???
Ba nó quát. Khiến cho một người thường ngày rất bình tĩnh như mẹ phải giật mình, làm cho anh hai nó ngây người ra một lúc, thậm chí mấy cái lá của chậu cây kiểng trong phòng cũng khẽ rùng mình. Con mèo lông đen tuyền của nó vừa mới ló mặt vào phòng khách đã cúp đuôi, lĩnh đi ngay. Chỉ duy nó là không có biến chuyển gì: không sợ hãi, không giật mình. Ngay từ đầu nó đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.Cái vẻ mặt của nó làm cho ba nó càng tức điên lên. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt và nóng bức một cách lạ thường. Dù máy lạnh vẫn đang được bật và làm việc hết công suất. Cái nhìn rực lửa của ông về phía nó làm cho những ai đang đứng kế bên cũng phải giật mình, sợ hãi. Ông chuẩn bị mắng nó thì mẹ đã lên tiếng:
- Anh bình tĩnh nào. Tuy con nó quậy thế nhưng học tập nó ra sao ?? Nói cho em biết đi.
Ôi !!! Mẹ nó tuyệt quá !!! Bà đã nói đúng điểm yếu của ba nó rồi. Tuy nó mới học lớp một nhưng điểm số rất vượt trội, hơn hẳn bạn bè. Ba nó rất vui khi nghe điều đó, nhưng cũng rất giận khi nghe "thành tích" "phá làng phá xóm" của nó nay đã dài bằng cái "sớ tấu trình của ông Táo". Không trả lời, mẹ nó mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
- Ai cũng có ưu và khuyết. Anh có thấy rằng cái ưu học giỏi của nó hơn hẳn cái khuyết nghịch bậy không ?? Tha cho con đi anh. Ngày xưa...
- Thôi thôi được rồi...Đừng có nhắc đến 2 từ "ngày xưa" giúp anh. - Ba nó nhăn mặt.
Mẹ nó cười tươi. Bà cố ý nhắc đến chuyện ngày xưa, vì lúc còn trẻ, bà cũng là siêu quậy mà. Không hiểu sao, ba lúc ấy làm một trưởng hội học sinh trường cực kì gương mẫu lại thích bà. Chỉ biết là bây giờ bà vẫn giữ cho mình tính cách trẻ con vốn có nhưng ở gần ba và trong quá trình trưởng thành thì mới chín chắn hơn xưa.
- Nhưng vẫn không thể tha bỗng thế được... - Ba nó phân vân.
- A...ba biết không ?? Con có kết quả xếp hạng của trường em Yến học đó. Em ấy đứng nhất trường với số điểm tuyệt đối đấy !!! Còn nữa... - Anh hai đóng phần vai tiếp theo của mình.
- Ok...tha bỗng....Ba chịu thua với mấy mẹ con. Bênh em chầm chập. - Nói rồi ba nó cười khì. Hihi...giờ mới đúng là ba của nó. - Nhưng lần sau thì không dễ thế đâu đấy, nghe chưa nhóc con ?
Ba cốc nhẹ lên đầu nó, vuốt những lọn tóc lòa xòa trước trán nó. Nó nhảy phóc vào lòng ba, không quên nháy mắt "cảm tạ" 2 cái "bia đỡ đạn" đằng kia, nũng nịu.
Thế mà 2 tuần sau...
- Con với cái !!! Dù biết rằng có học giỏi thì cũng đâu được quậy đến thế ??? Phạt ở trong phòng 2 ngày cuối tuần, không được đi chơi !!!!!
Ba nó quát ầm lên, làm cho cái trần nhà trên đầu cũng phải rung rinh, tưởng chừng sắp sập đến nơi. Chị giúp việc mới vào thì sơ sệt, bỏ ra khỏi phòng khách ngay.
Nó bỏ đi, giậm chân ình ịch lên phòng. Người đàn ông đang giận dữ khóa cánh cửa phòng mà không biết rằng,dù ông có nhốt nó thì vẫn có người giúp nó, (mẹ và anh hai đều không có chìa khóa phòng phòng nó nên muốn giúp cũng không được) vẫn có những đứa bạn sẵn sàng giúp nó thoát ra. Đôi môi căng tròn vẽ lên một nụ cười ác quỷ trên khuôn mặt bé nhỏ.
Update...
No comments:
Post a Comment